Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012
CHO BAO NGÀY CÙNG CỰC CŨNG NHƯ KHÔNG
Quờ ....quạng
........quờ quạng trong đời mong không đặng , ai may mắn như em ?
.....mình chạm nhau thật sao khi đêm đen kịt ?
........Môi tìm môi không chạm vẫn nồng?.
Hu huhu TỈNH DẬY QUỜ TÌM MONG HƠI ẤM , THẤY NGƯỜI TA SANG NHÀ KHÁC CÒM RIÊNG , KHÔNG CHEN LẤN MÀ NGHE TIM TỊ NẠNH , MỘT CHÚT HỜN , MẮT NHÍU , MÔI CONG . MỘT THOÁNG CÓ GÌ CHẠY , CHẠY ...QUA EM
Chàng ơi!
Anh có mãi trong tôi
Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012
HOA RẤT THƠM , EM RẤT HIỀN , BÀY ONG CŨNG THẾ
SỚM , CON ONG NHỎ VẪN QUẨN QUANH TÌM NƠI LÀM TỔ. KHÔNG GIAN NÀO NGÁT THƠM , VỊ HƯƠNG NÀO TINH KHIẾT . CÓ MỘT LINH HỒN TRÔI NHẸ NHÀNG TRONG GIÓ . THÌ THẦM RẤT KHẼ , ÊM : TÔI , TÔI UI ÔNG , Kakaka.....
Em vô chính phủ , sống chả biết lo , tiền không biết giữ , lành rách không hay , cái bang - Bang chủ , có ai muốn rước , muốn đem theo cùng ...hu hu hu hu , hỏi hoài chả thấy , vứt đi không xong , hu hu hu hu......thôi tập đây , đói quá ...nghiện chàng , ham chàng bị đói hoài , nhưng đóI tập mới tốt . Đúng là ATQ : THẾ NÀO CŨNG LÀ ĐƯỢC .
Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012
Người dẫn đường
Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012
ONG NÂU .
Ong về nhà cũ đây , nhà này để yên đây thôi .
Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012
HÔM NAY BẬN , NHƯNG NHỚ NƯỜNG TRĂNG QUÁ VÀ GHÉT SOCNAU......NÊN ...
Lúc nào cũng bận với rộn , chả việc gì vào việc gì .
HÔM NAY :
- Nhớ Nường Trăng quá , mà không vào nhà em ấy được , bao nhiêu hôm rồi cũng không thấy em ghé nhà mình , đọc một loạt bài ở nhà thầy Mai Thanh nào đó , thấy thầy giới thiệu một số trang thơ , không bình bọt gì hết mà chui ké vào trêu chọc mấy kẻ yêu thơ và yêu luôn người viết ....giỏi ( chỗ này có vấn đề , đính chính xiu : tớ cũng thía nhưng chỉ thích bọn con gái giỏi , hì ) .
.
- Ghét cái nàng em Socnau quá , mình nói thật .....rồi - Socnau à , TA đang tìm hiểu cuộc thi tri ân các nhà giáo phát động từ bây giờ để chào mừng ngày 20/11 năm nay đấy . Ta sẽ bỏ công bỏ việc , nếu cần sẽ bỏ ăn ( hì , bỏ ít thôi chứ đói lắm ...tiện thể giảm cân luôn ) để ta viết bài dự thi , nhà Socnau khiêu khích để Ta quyết tâm đấy , coi như quà tăng bà ngoại nhé ! AI ĐỜI NÓ MAI MỈA , CƯỜI MŨI MÌNH KHI MÌNH YÊU MẾN TRẢ LỜI NÓ TRUNG THỰC THẾ , THẬM CHÍ NÓ CÒN BIẾT RÕ CHỊ NÓ NGOÀI ĐỜI , ẤM ỨC THÍA CHỨ .( em nó nói gì khiến Ong giận đến thế các bạn nào quan tâm thì xem ở mẩu Đi tìm sách hôm trước của Ong ấy ) .
Đây ạ , Socnau đáng ghét nhé : bài chỉ gồm 1500 chữ . Mở bài nè : lúc học lớp 11 ở ngoại thành , trường Việt Ba của chúng tôi ( trường do Ba lan viện trợ đẹp lắm , có cả phòng thí nghiệm hiện đại và hiếm ở một trường cấp ba hồi đó nhưng...NHƯNG : chỉ để bụi phủ vì khoá cửa gần suốt ....) , chỗ này lan man tí : thư viện mới tuyệt , rồi nó - con Ong mặt mũi ngu ngu mà như rận làm thân được với chị thủ thư ( thực ra là con mụ ...vì cái mặt mụ ấy xấu mà còn vênh vênh , con ông cháu cha nhét vào chứ yêu gì sách ) .
Thân bài : ......
Kết cái luận : ....
Thế , tạm thế , trưa xừ nó rầu , bao nhiêu việc .
P/S : chị thủ thư tên H , lùn một mẩu , da trắng , đanh đá - trong mắt đứa trẻ ngày ấy .....khéo thấy độc ác vì suốt ngày hành hạ tụi nó , học cái tiếng Nga ngố ...Nga chứ không phải ngố Tàu ( chỗ này hình như bắt chước giọng cu Cá , hì ) .cứ phải bê mấy quyển sách nặng trịch về học , hết buổi lại phải bê trả , cả lớp phải học chung vì sách ít , về hết vẫn hành hạ mình ở lại kiểm tra lại xem có mất trang nào không , mà bố khỉ ....đúng là các con đi học có dạy mà lắm đứa mất nết : cứ thấy tranh đẹp là xé của người ta , ngày ấy hoạ báo quý như ...quý .
Giời thương cho con dứt ra con đi chứ ôn nghèo kể khổ là món con ghét lắm nhưng nó cứ chảy rần rần về thế này con ốm mất ( ốm mịa nó mất , lại còn mất việc - đấy giọng cái thằng nghịch như quỷ sứ , đáng yêu như ...quý sứ có sừng chứ Ong chả nói bậy bao giờ , mà nói bậy ấy à thì chủ động có bài kia , hú ).
Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012
17/4 Đi tìm sách .....
Đi nhà sách to và phong phú ở Nguyền thái Học
không có toán học và tuổi trẻ , chạy qua nhà sách Trí tuệ bên Giảng võ , mới
chỉ có tạp chí tháng ba , chưa có tạp chí tháng tư dù đã giữa
tháng tư rồi, , cuối cùng thì chọn mua văn học và tuổi trẻ
Hồi đêm về cho lọ loa kèn ra ngoài sáng
nay thấy nở trắng , bướm bay rập dìu đẹp quá , mình thích bướm lắm , trước
còn mua những con ép sẵn đủ loại để ngắm ..... .giờ ở trên cao , khi hoa nở
thấy có bướm về , chỉ lạ là bướm nhỏ và màu sáng , hoa văn trên cánh đẹp mê tơi
( trước nhà còn ở Trúc Bạch , có trồng hoa bướm về có cả những con to đùng màu
nâu , cánh như lá cờ bị rách .....nhìn hơi sợ ).
Hôm qua - thứ hai - đóng lại
một số kế hoạch đang làm dở để qua cơn này rồi không biết đến bao giờ mới làm
tiếp , hôm nay thấy nhàn nhàn , tiếc tiếc . Thôi thì mỗi sáng lại sống "
chậm " cho cái thân nó nhàn và cho cái đầu nó đau , nó đớn .
Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012
Bài viết của Dương Minh Hùng
Cảm ơn Hùng chía sẻ từ dạo tháng 2 từ đây: http://blog.yahoo.com/_VTY26GV5ZXUNMBFXXDHUTFF7FA/articles/123284/index
Biết "Ong rừng" qua mục ẩm thực Hà Nội, Biết chủ quán qua BLOG Ong rừng trên 360 Plus, nên tôi thật sự áy náy khi một lần tìm trên phố Ngũ Xã mà không ra quán theo như cái ảnh được Post lên mạng. Thế là thứ 7 tuần rồi tôi quyết tâm phải tìm cho ra được quán để mục sở thị. 8h30 tôi bắt đầu đạp xe từ Học viện (Hà Đông) trực chỉ hướng Hồ Trúc Bạch để lên đường. Đang đạp xe ngon ơ trên trục đường Nguyễn Chí Thanh bổng nhiên có điện thoại, phải dừng lại để nghe. Bên đầu máy bên kia giọng con gái thỏ thẻ hỏi đang làm gì? Đã ăn sáng chưa? Hôm nay Ba đi đâu? Trời ơi! con gái tôi cứ dồn dập những câu hỏi rất chi là quan tâm đến Ba như thế nên tôi phải trả lới liên tục. Thế rồi câu kết của cuộc gọi là Ba ơi! Ba có qua nhà sách không, nếu qua mua cho con sách "Công Chúa tài ứng xử", thế là tôi phải đổi hướng đến Nhà sách Tràng Tiền trước để tìm sách cho con gái. Đến nhà sách sau một hồi loay hoay tìm kiếm thế là cũng tìm được bên dãy sách Thiếu nhi, đọc thử qua thể loại tôi thật vui bởi con gái đã biết tìm đọc loại sách này (Những cách ứng xử hằng ngày). Gửi ngay sách theo đường bưu điện cho con lúc này tôi mới bắt đầu thực hiện ý định ban đầu của mình, phải tìm đến Ong rừng. Đến 11h45 tôi mới thật sự tìm ra Ong rừng bởi sự thay đổi quá khác đối với ảnh mình được thấy ( Điều này chủ quán mới có thể giải thích được), một quán cũ vẫn còn gần đó đẫ được đóng cửa. Bước vào quán mặt dù rất hẹp nhưng sự ấm cúng và nét gì đó rất gần, rraats gia đình khi đến thảm tất cả khách phải bỏ dép, giày lên một cái giá chung. Tôi men theo một cầu thang xoắn với những hũ rượu ( có lẽ đã được ngâm từ lâu) xếp dần lên trên. Chọn tầng 2 nơi cửa vào chủ nhà đặt linh vật Tỳ Hưu ( Chắc là phong thủy nhỉ!) Tìm bàn gần cửa ra ban công tôi bắt đầu thanh thản ngắm cách trang trí của chủ nhà để xem thử phong cách ( Không phải để nhận xét đâu nhé). Những chiếc bàn thấp và đệm ngồi theo phong cách Nhật, Một chiếc Quạt tranh lớn cũng phong cách Nhật và phía sau lưng là những bức thư họa (Tàu có, Việt có) với một bức tranh Hoa mẫu đơn phong cách rất Tàu, góc nhà là một giá sách với nhiều tác phẩm kinh điển như: Hồng Lâu Mộng, Kim Bình Mai, Chiến Tranh và Hòa Bình... Điều này chứng tỏ chủ nhân là người biết chọn và đọc sách. Gọi món ruột của phố Ngũ Xã này với 1 cánh gà chiên bơ tôi nhâm nhi với một bầu rượu Ong rừng để cảm nhận cái côn đơn giữa Hà nội của mình... Cuối cùng thì 1 phần Phở cuốn, một phần phở chiên giòn (Theo cách gọi của tôi) cũng đã hết tôi mới giật mình khi nhìn lên giá sách có cuốn: "Đừng bao giờ đi ăn một mình" tôi mới thấy chột dạ hơn. Chưa đọc cuốn này bao giờ nhưng có lẻ có cái cách đi của mình trong này ( Hôm nào phải tìm đọc) Nhưng ở giữa Hà nội này tôi có ai tri kỷ đâu!?!?!? Đành chấp nhận như thế này vậy!!!!
Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012
Giác ngộ NGƯỢC
mất mấy cái còm . hì
http://blog.yahoo.com/_RWKCSK33YPW72OQ5V2AHGPENAY/articles/102383/date/201109
Nhớ lắm khi sang Thái với bạn yêu ( ai đó có thể chăm sóc mình hơi nhiều , thương mình chút chút - còn YÊU mình thật sự là cô bạn gái này - giờ thì hai đứa quyết định xa nhau mãi , ngay cả khi bạn về nước cũng không gặp , chỉ còn ngày sinh nhật là liên lạc thôi). không phải có chuyện gì lớn - chỉ là bạn cho rằng cách mình yêu thương "nhân loại "_( eo !đao to búa lớn chưa?) chưa được đúng cách thôi , đến bạn yêu - người sung sướng cùng mình viết nên NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ TUỔI NGỌ còn chẳng ở bên mình thì làm sao chồng chịu nổi mình , mình với cách nghĩ , cách sống quá tự chủ , để lý trí lấn át tất cả - hầu như không lùi bước trước bất cứ điều gì ( cái tội chủ quan không thèm sửa đây ạ - cho đời vật cho đáng đời....hì ).
Nhớ lắm khi đó ăn sáng ở khách sạn 4 sao, chán vì mình ăn ở đâu cũng chỉ là ăn , ít biết ngon là thế nào , thức ăn có dở cũng tặc lưỡi cho xong , bữa sáng là bữa duy nhất trong ngày mình còn có chút hứng thú vì sẽ bày ra vài món ăn nhẹ , vài món uống tự làm - ai biết An trà rồi thì biết trà pha cầu kỳ và ...ngon cỡ nào. Nhớ hôm đấy ăn sáng tự chọn cả trăm món mình lấy một bát cháo quẩy và một ly sữa tươi ngồi bàn phía ngoài đường nhìn xuống phố nghĩ về câu chuyện người bạn kính yêu lớn tuổi khi sang Nhật kể anh đã NGỘ ra thế nào khi đi chùa ở đó, nghĩ về cách bạn yêu đổi vé ở lại thêm cho mình tận hưởng thời gian nghỉ ngơi vui chơi, nghĩ về câu bạn bảo : đấy ,Q phải đi ra ngoài nhiều vào để còn thấy có nhu cầu kiếm tiền ( trời ơi lại nhớ Núi - không ai bán vé máy bay bằng lá -mà Ong chỉ đi bộ suốt hoặc đi máy bay thôi) - Nhu cầu kiếm tiền ? bạn yêu là người hiểu mình lắm rồi cũng đến nói thế đấy- cho nên mấy hôm nghỉ lễ vừa rồi được đi ăn đi chơi xa sỉ nhưng đặc biệt văn minh và tình nghĩa thì mình lại nức nở khóc . Không ăn , không ngủ được đến nỗi chị bạn kính yêu người đưa mình đến với cuộc vui này phải thốt nên : mắt cứ trố ra - không gày đi nhiều nhưng mặt hốc hác , nức nở và đồng cảm sâu sắc với bài thơ Khát vọng Trường Sơn của nhà thơ Nguyễn hữu Quý , một nhà văn quân đội . chuyến đi này còn lý giải vì sao mình là độc giả trung thành của tạp chí Văn nghệ quân đội, biết tìm đọc VNQĐ từ ngày bé , tạp chí này xếp núi ở nhà cũ của mình và biết những ước nguyện thật sự và thành kính thật sự sẽ được thỏa nguyện , về sau này Trời cho lộc cứ việc chạy qua nhà Anh, Chị thì có đều như vắt chanh cả tạp chí , cả núi sách các chủng loại mà đọc và còn được gia chủ cho ăn uống ngon, sạch ( nhưng có lúc phải giả vờ muốn ăn cho chủ nhà vui ấy - tệ thế đấy). Bài Khát vọng Trường sơn được giải nhì cuộc thi thơ VNQĐ năm 1996 ( không có giải nhất), vấn đễ không phải là giải thưởng vì có quá nhiều cuộc thi ở các báo ,các tạp chí cho nên các giải thưởng cũng nhiều lắm ,bài thơ đây
Nằm kề nhau
Những nấm mộ giống nhau
Mười nghìn bát hương
Mười nghìn ngôi sao cháy
Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng
Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn
Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn
Mười nghìn đôi tay mở rừng xẻ núi
Mười nghìn đôi chân bám trên trọng điểm
Mười nghìn đôi mắt ngước hái mây chiều
Mười nghìn ngọn đèn thắp miền giông bão
Mười nghìn bếp ấm giữa lòng rừng xanh
Mười nghìn cơn mưa, mười nghìn cơn nắng
Mười nghìn trận sốt bạc rừng nguyên sinh
Mười nghìn chiếc gậy của thời đôi mươi
Mười nghìn nếp nhăn hằn lên trước tuổi
Mười nghìn vết đau, mười nghìn vòng trắng
Mười nghìn mái tóc bị phát quang dần
Mười nghìn Trường Sơn trong một Trường Sơn
Mười nghìn lời ca trong bài ca lớn
Mười nghìn cái tên đêm đêm mẹ nhắc
Mười nghìn giấc mơ của mẹ chờ ta
Mười nghìn con đò thương về bến đợi
Mười nghìn hạt giống chưa về phù sa.....
Mười nghìn tấm bia, còn mười nghìn nữa
Mười nghìn đồng đội nằm giải Trường Sơn&n
bsp;
Mười nghìn hài cốt chưa về khói hương
Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng
Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng...
Mười nghìn khát vọng được về bên nhau !
Tác giả dùng Mười nghìn chứ không phải mười ngàn..... gõ dòng đầu vì quá nhiều cảm xúc tôi đã viết mười ngàn......vốn yêu thơ nhưng hiếm lắm khi tôi bình thơ , bạn mạng - những người tôi quý nể và đọc rất nhiều như An Thảo, Mask, Tào Linh, Lẩm Cẩm .....trêu các bạn ấy là để cảm nhận cho đã ...... nhưng với bài thơ này tôi sẽ viết những gì tôi thấy....đơn thuần chỉ là những từ ngữ , nhiều quá cái đẹp cái sâu lắng trong từng câu chữ......
.... tiếng chuông ngân trong im lặng
......dôi mắt ngước hái mây chiều...
........ngọn nến thắp miền giông bão
........mái tóc bị phát quang dần
.....hạt giống chưa về với phù sa
Và thôi- tôi không chịu nổi cảm xúc của mình nữa rồi , để một buổi sáng ,sau một cơn mưa mát lành , trời đầu thu không thể đẹp hơn thế này tôi sẽ khóc tiếp vì bài thơ....
Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng
Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng ..
Tôi đã khóc nức nở trước mặt tác giả và nức nở hạnh phúc vì tôi đang sống đây còn thấy đơn côi trong cõi vắng, tôi đang sống đây còn cô quạnh lang thang chẳng phải nẻo rừng , vẫn hay nói Hà nội đông cho người ta vui tôi chỉ muốn về Lâm đồng thôi.
Chỉ có mấy ngày theo các bác , các anh, chị đi về Hà Tĩnh làm lễ đặt tên cho ngôi trường ở quê hương cố nhà văn Xuân Thiều tôi lại nhìn đời như đứa trẻ - tươi sáng lắm.( khi làm lễ khai giảng tôi đã trêu bác Nguyễn Bảo : Anh tác nghiệp một bức ảnh em và cậu bé cầm cờ kia đi - đứa bé hát quốc ca say sưa ....), Quê hương ấy tất nhiên sẽ sản sinh lắm nhân tài yêu nước và thương giống nòi bởi có những giòng họ có bề dày như thế ,có những người con đặc biệt tận tụy như thế ,có cả một thế hệ trẻ những Quang ,Nam những Nguyệt , những Tuấn, Thu, Vân....nhiệt tình và bặt thiệp như thế , vì quê hương như thế thì trường học đó thầy cô và học trò không thể không hãnh diện và phấn đấu để xứng đáng.
Vẫn là bữa sáng ở khách sạn với bao đồ ăn , vài thìa cháo và một tách cafe chị lấy sẵn cho ( em chả thích chị làm thế cho em đâu , dù lòng em mãn nguyện lắm, em tồi mà không thích nợ ai cái gì hết).Chị hỏi : đi thế này , hưởng thụ như thế này có giác ngộ được tí nào không? Chị ơi ! yêu kính và biết ơn Anh, Chị lắm nhưng chị không biết được đâu, có thể em giác ngộ - em GIÁC NGỘ NGƯỢC đấy- ăn ngon , mặc đẹp có mấy ý nghĩa với em đâu, em càng bảo thủ hơn với cách sống của mình , cứ đem em đi du hí khắp nơi đi - em vẫn chỉ là con hâm trong mắt chị thôi.
Chừng nào " được về " Lâm đồng với Người ấy?
Lúc trẻ lắm mơ ước , thậm chí nhiều tham vọng, giờ đơn giản chỉ mong khỏe mạnh, lo cho con ổn định là vào trong ấy sống cuộc sống bình yên , chừng 1 năm nữa bạn ạ, biết đâu lúc ấy là dịp để chúng mình và một số các bạn vốn yêu quý nhau nhưng chưa có điều kiện gặp mặt tụ tập.
Bạn bè nói mình tự tin vì một số thứ nhưng quan trọng nhất là mình may mắn - đúng thế thật bạn ạ .
Bài viết của núi thằn lằn
(Bài này copy từ bạn núi thăn lắn
http://blog.yahoo.com/_ZLP3GBD2WC3V7IR3V7GS6AQ2DA/articles/187305/index
Sau mấy ngày đi công tác, tôi về Hà Nội lúc tầm 2h chiều. Oh, Hà Nội trời nắng ấm áp đẹp tuyêt vời. Tuy người hơi mệt nhưng khí trời như này thật là thích thú và sáng khoái hơn rất nhiều so với trước hôm đi mưa phùn ẩm ướt sườn sượt.
Tuần này tôi không về với thầy ở quê nữa, ở lại Hà Nội để sáng mai tôi và Mẹ sang Bác giỗ Ông Ngoại luôn.
Chiều tôi hẹn mấy người bạn đi cùng và đến thăm chị luôn, vì đúng ngày quan trọng hôm 22.02.2012 (tức 01.02 âm lịch) tôi không đến chúc mừng chị được.
5h30'pm chúng tôi đến quán của chị, quán đã rời sang ngôi nhà cách quán cũ khoảng 3~4 nhà. Diện tích không được rộng như quán cũ, nhưng vẫn ấm áp và trang nhã lắm.
Những hũ rượu lớn được bọc miệng hũ bằng vải đỏ để dọc một bên.


Lối cầu thang lên tầng hai của quán

Tôi cũng không rành lắm nên gọi là tấm chiêng đúc bằng đồng với nét chạm chổ rất đẹp được cheo ngay lối vào phòng tầng hai.


Căn phòng xinh xắn đối diện phòng chúng tôi ngồi.
Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012
NHÀ MỚI...GIÀU HÓA THAM SAO?
Mới được một ít bài thì mẫt có 5 phút nhà cũ sang đủ không thiếu tẹo nào .bỗng dưng có hai nhà . Nhà này bạn trang trí cho , lại còn chia khu vực chu đáo , ngắm cũng thấy ưng .
Nhà cũ trú ngụ hơn bốn năm không sang sửa bao giờ . Thôi đã dọn rồi , ở chính nhà này , thỉnh thoảng nghía về nhà cũ , ngắm nhìn những tháng ngày đã qua .
Từ ngày hôm nay sẽ chăm chút nhà mới , Ong thấy vui hơn khi trời ấm lên . Chả biết Ong rừng về phố có hợp ?













