Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Giác ngộ NGƯỢC

Bài này Ong viết ở nhà cũ từ ngày 5/9/1011, rất thích, nên lấy qua nhà mới ngấm nghía tí tẹo,  hì
mất mấy cái còm . hì
http://blog.yahoo.com/_RWKCSK33YPW72OQ5V2AHGPENAY/articles/102383/date/201109


Nhớ lắm khi sang Thái với bạn yêu ( ai đó có thể chăm sóc mình hơi nhiều , thương mình chút chút - còn YÊU mình thật sự là cô bạn gái này - giờ thì hai đứa quyết định xa nhau mãi , ngay cả khi bạn về nước cũng không gặp , chỉ còn ngày sinh nhật là liên lạc thôi). không phải có chuyện gì lớn - chỉ là bạn cho rằng cách mình yêu thương "nhân loại "_( eo !đao to búa lớn chưa?)  chưa được đúng cách thôi , đến bạn yêu - người sung sướng cùng mình viết nên  NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ TUỔI NGỌ còn chẳng ở bên mình thì làm sao chồng chịu nổi mình , mình với cách nghĩ , cách sống quá tự chủ , để lý trí lấn át tất cả - hầu như không lùi bước trước bất cứ điều gì ( cái tội chủ quan không thèm sửa đây ạ - cho đời vật cho đáng đời....hì ).
 Nhớ lắm khi đó ăn sáng ở khách sạn 4 sao,   chán vì mình ăn ở đâu cũng chỉ là ăn , ít biết   ngon là thế nào , thức ăn có dở cũng tặc lưỡi cho xong , bữa sáng là bữa duy nhất trong ngày mình còn có chút hứng thú vì sẽ bày ra vài món ăn nhẹ , vài món uống tự làm - ai biết An trà rồi thì biết trà pha cầu kỳ và ...ngon cỡ nào. Nhớ hôm đấy ăn sáng tự chọn cả trăm món mình lấy một bát cháo quẩy và một ly sữa tươi ngồi bàn phía ngoài đường nhìn xuống phố nghĩ về câu chuyện người bạn kính yêu lớn tuổi khi sang Nhật kể anh đã NGỘ ra thế nào khi đi chùa ở đó, nghĩ về cách bạn yêu đổi vé ở lại thêm cho mình tận hưởng thời gian nghỉ ngơi vui chơi, nghĩ về câu bạn bảo : đấy ,Q phải đi ra ngoài nhiều vào để còn thấy có nhu cầu kiếm tiền ( trời ơi lại nhớ Núi - không ai bán vé máy bay bằng lá -mà Ong chỉ đi bộ suốt hoặc đi máy bay thôi) - Nhu cầu kiếm tiền ? bạn yêu là người hiểu mình lắm rồi cũng đến nói thế đấy- cho nên mấy hôm nghỉ lễ vừa rồi được đi ăn đi chơi xa sỉ nhưng đặc biệt văn minh và tình nghĩa  thì mình lại nức nở khóc . Không ăn , không ngủ được đến nỗi chị bạn kính yêu người đưa mình đến với cuộc vui này phải thốt nên  : mắt cứ trố ra - không gày đi nhiều nhưng mặt hốc hác , nức nở và đồng cảm sâu sắc với bài thơ Khát vọng Trường Sơn của nhà thơ  Nguyễn hữu Quý , một nhà văn quân đội . chuyến đi này còn lý giải vì sao mình là độc giả trung thành của tạp chí Văn nghệ quân đội, biết tìm đọc VNQĐ từ ngày bé , tạp chí này xếp núi ở nhà cũ của mình và biết những ước nguyện thật sự và thành kính thật sự sẽ được thỏa nguyện , về sau này Trời cho lộc cứ việc chạy qua nhà Anh, Chị thì có đều như vắt chanh cả tạp chí , cả núi sách các chủng loại mà đọc và còn được gia chủ cho ăn uống ngon, sạch ( nhưng có lúc phải giả vờ muốn ăn cho chủ nhà vui ấy - tệ thế đấy). Bài Khát vọng Trường sơn được giải nhì cuộc thi thơ VNQĐ năm 1996 ( không có giải nhất), vấn đễ không phải là giải thưởng vì có quá nhiều cuộc thi ở các báo ,các tạp chí cho nên các giải thưởng cũng nhiều lắm ,bài thơ đây
                  Nằm kề nhau
                  Những nấm mộ giống nhau
                  Mười nghìn bát hương
                  Mười nghìn ngôi sao cháy
                  Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng
                  Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn
                  Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn
                  Mười nghìn đôi tay mở rừng xẻ núi
                  Mười nghìn đôi chân bám trên trọng điểm
                  Mười nghìn đôi mắt ngước hái mây chiều
                  Mười nghìn ngọn đèn thắp miền giông bão
                  Mười nghìn bếp ấm giữa lòng rừng xanh
                  Mười nghìn cơn mưa, mười nghìn cơn nắng
                  Mười nghìn trận sốt bạc rừng nguyên sinh
                  Mười nghìn chiếc gậy của thời đôi mươi
                  Mười nghìn nếp nhăn hằn lên trước tuổi
                  Mười nghìn vết đau, mười nghìn vòng trắng
                  Mười nghìn mái tóc bị phát quang dần
                  Mười nghìn Trường Sơn trong một Trường Sơn
                  Mười nghìn lời ca trong bài ca lớn
                  Mười nghìn cái tên đêm đêm mẹ nhắc
                  Mười nghìn giấc mơ của  mẹ chờ ta
                  Mười nghìn con đò thương về bến đợi
                  Mười nghìn hạt giống chưa về phù sa.....



                   Mười nghìn tấm bia, còn mười nghìn nữa
                   Mười nghìn đồng đội nằm giải Trường Sơn&n
bsp;
                   Mười nghìn hài cốt chưa về khói hương
                   Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng
                   Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng...


                   Mười nghìn khát vọng được về bên nhau !


  Tác giả dùng Mười nghìn chứ không phải mười ngàn..... gõ dòng đầu vì quá nhiều cảm xúc tôi đã viết mười ngàn......vốn yêu thơ nhưng hiếm lắm khi tôi bình thơ , bạn mạng - những người tôi quý nể và đọc rất nhiều như An Thảo, Mask, Tào Linh, Lẩm Cẩm .....trêu các bạn ấy là để cảm nhận cho đã ...... nhưng với bài thơ này tôi sẽ viết những gì tôi thấy....đơn thuần chỉ là những từ ngữ , nhiều quá cái đẹp cái sâu lắng trong từng câu chữ......
      .... tiếng chuông ngân trong im lặng

      ......dôi mắt ngước hái mây chiều...
     ........ngọn nến thắp miền giông bão
     ........mái tóc bị phát quang dần
      .....hạt giống chưa về với phù sa
      Và thôi- tôi không chịu nổi cảm xúc của mình nữa rồi , để một buổi sáng ,sau một cơn mưa mát lành , trời đầu thu không thể đẹp hơn thế này tôi sẽ khóc tiếp vì bài thơ....
     Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng
     Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng ..
 Tôi đã khóc nức nở trước mặt tác giả và nức nở hạnh phúc vì tôi đang sống đây còn  thấy đơn côi trong cõi vắng, tôi đang sống đây còn cô quạnh lang thang chẳng phải nẻo rừng , vẫn hay nói Hà nội đông cho người ta vui tôi chỉ muốn về Lâm đồng thôi.
  Chỉ có mấy ngày theo các bác , các anh, chị đi về Hà Tĩnh làm lễ đặt tên cho ngôi trường ở quê hương cố  nhà văn Xuân Thiều tôi lại nhìn đời như đứa trẻ - tươi sáng lắm.( khi làm lễ khai giảng tôi đã trêu bác Nguyễn Bảo : Anh tác nghiệp một bức ảnh em và cậu bé cầm cờ kia đi - đứa bé hát quốc ca say sưa ....), Quê hương ấy tất nhiên sẽ sản sinh lắm nhân tài yêu nước và thương giống nòi bởi có những giòng họ có bề dày như thế ,có những người con đặc biệt tận tụy như thế ,có cả một thế hệ trẻ những Quang ,Nam những Nguyệt , những Tuấn, Thu, Vân....nhiệt tình và bặt thiệp như thế , vì quê hương như thế thì trường học đó thầy cô và học trò không thể không hãnh diện và phấn đấu để xứng đáng.
    Vẫn là bữa sáng ở khách sạn với bao đồ ăn , vài thìa cháo và một tách cafe chị lấy sẵn cho ( em chả thích chị làm thế cho em đâu , dù lòng em mãn nguyện lắm, em tồi mà không thích nợ ai cái gì hết).Chị hỏi : đi thế này , hưởng thụ như thế này có giác ngộ được tí nào không? Chị ơi ! yêu kính và biết ơn Anh, Chị lắm nhưng chị không biết được đâu, có thể em giác ngộ - em GIÁC NGỘ NGƯỢC đấy- ăn ngon , mặc đẹp có mấy ý nghĩa với em đâu, em càng bảo thủ hơn với cách sống của mình , cứ đem em đi du hí khắp nơi đi - em vẫn chỉ là con hâm trong mắt chị thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét