Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Chịu , không thể hiểu

Không dám thoát ra vì sợ mất luôn trang này , nhưng xem mail thì cứ thấy bắt mật khẩu , rối trí quá chừng .
Bị một lần ngày xưa tha thiết chơi chị Hương trên blog , đến lúc vỡ lẽ buồn không biết bao lâu , chị em gái hiểu nhau nhưng không đồng quan điểm chị sống ở tầng cao hơn mình quá nhiều xa chị còn buồn mãi , tiếc mãi . Giờ yêu quý Anh nhiều thế mà phải xa trong khi chả hiểu điều gì đang xảy ra , xa một ngời một cây bút mình phục lý do ko rõ , tâm trạng ảnh hưởng nặng nề hơn mình nghĩ , chán ghê chơi mà làm nhau buồn ...con người sao mà khốn khổ thế .

ĐI HỌC CHỤP ẢNH VỚI CHỊ VÂN CHI .



MỘT NGÀY VUI VẺ VỚI ĐOÀN, 

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

BỐNG BỒNG ƠI !

Viết gì ở đây nè
[youtube http://www.youtube.com/watch?v=cJjTTGJqooY&version=3&f=videos&app=youtube_gdata]

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

MIÊN MAN MIÊN MAN

Đọc bên nhà Tuấn trọc cái MIÊN MAN ....nhớ lúc mình mang bầu thằng lớn 6-7 cây số đi , về , nắng , đói , khát hàng ngày , không có cả chủ nhật ngày nghỉ chỉ là ngày lễ . Giờ quay về nhà ở đi xe mấy em trai còn sợ chị vất vả ,nói : về nhà em mua cho chị cái ô tô đi cho đỡ bụi, đằng nhà mẹ đẻ đông và bụi không giống như khu vuwjc mình loanh quanh ở mấy chục năm nay.
Sáng Anh nói đi thăm em dâu ốm nặng lắm rồi , nghe nước mắt muốn rơi .
Nắng nóng , người còn mệt - Nằm im nghe .

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Chìm

Ngủ thích nhất , sao lo kiếm tiền để ăn hoài , ăn đế sống , rồi sao nữa , sống làm việc kiếm xiền để có cái ăn . VẬY

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Chẳng còn

Thế là từ nay em sẽ sống không anh
Quên hết vui, buồn những tháng năm gắn bó
Chẳng còn dằn vặt ... con tim thôi khổ sở
Em quay trở về bến lặng bình yên

Giờ chẳng còn ai làm em mất ngủ  triền miên
Chẳng còn điều gì nơi anh làm em thất vọng
Chẳng còn giọng nói làm lòng em dậy sóng
Mọi thứ xung quanh lại đơn giản như xưa...

Em chẳng còn ngồi buồn trong những đêm mưa
Chẳng còn nỗi nhớ về ai quay quắt
Dung dị với cuộc đời...an vui với cuộc sống thật
Anh phương nào...em đã hết dõi mắt theo

Trái tim em giờ chẳng còn nhịp yêu
Thanh thản đập nhẹ, đều và đúng mực
Trái tim em chẳng còn vì ai thổn thức
Em đã hết buồn những lúc không anh

Con đường em đi giờ cũng hóa màu xanh
An nhiên bước ...nhẹ tênh...hồn phơi phới
Trong câu hát xưa,  em chẳng còn làm núi đợi 
Anh là mây của trời....nên gió cứ cuốn trôi.

( nguồn từ clover)

KHOAN KHOÁI

Mưa suốt đêm , sáng lắt nhắt chưa tạnh , ngồi rốn viết vài dòng tặng Minh chủ của mình .
.
Hôm nay chả ai rủ đi ăn sáng , í nhầm chả có ai để mình rủ đi ăn vào một ngày mát mẻ thế này mà hàng bún ốc cạnh nhà ngon thật ngon Nhưng chỉ muốn ăn khi không nóng , ăn nóng mồ hôi mồ kê khiếp chết . Cái đời này mình có đọc mấy cũng vẫn là đứa tệ , đọc kỹ cái bài CHO và NHẬN rồi sao vẫn thích thú chính mình vì ngoài em trai và chồng ra chưa bao giờ mình để ai mời mình ăn sáng , các cuộc cũng vậy được mời thì thích ai mời mình như thấy bị nợ . Chứng tỏ cực xấu , xấu chỗ thiếu lòng tin ở xung quanh .
Mát trời , trưa lại được mời đi " tiệc to", hì tiệc to thì nên đem theo phong bì lớn - nhưng khoái vì trong danh sách 16 vị đại diện cho mấy trăm người mà mình lại nhỏ tuổi nhất , được dịp sửa soạn tẹo cho bớt giống thằng , tô cái son phát cho môi nó hồng như gái ...( cứ viết gì vui vui lại cứ nhớ cái thằng Cá , nó kém mình xíu tuổi mà khoái cái đứa nghịch như ...nghịch ) .
Hưng phấn , chơi Blog mấy năm thân và yêu cô Năm Lan Man , hồi xưa sống tốt rồi cố tốt hơn vì muốn thế , giờ già , kém hơn vẫn cố vì muốn có thành tích mà " bá cáo" cô nó . Sáng nay vui vì nảy sinh vài dự định lành , và như thuận vì trong tầm tay .
Hiểu và mỉm cười với chính mình . Hôm trước trả lời Miêu nữ là mình hài lòng vì mình ( dù có biết khi đã hài lòng với bản thân là thụt lùi rồi ) , hôm đó mạnh dạn phát biểu với Bạn Miêu nữ vì vừa trò chuyện với con gái xong , con làm mình thấy mình khá là ổn trong mắt con , mừng quá chả biết tự hài lòng với mình có gì hay , có gì dở nữa . Hài lòng vì chọn được chỗ ở và nuôi để con có điều kiện học , tập , sống trưởng thành , đủ 18 tuổi làm mẹ yên tâm ủn con vào đời đầy tự tin .
Lại còn quả hài lòng mới khủng chứ , bắt gặp người mình tôn làm Minh chủ của mình , chả biết trai gái , già trẻ thế nào , liền bắt cóc luôn , từ hôm bắt nhốt Minh chủ vào trong lòng rồi thì tinh thần khá hẳn lên , mặc dù sức khoẻ chưa hồi phục hoàn toàn mà cứ rạng rỡ hẳn lên , sáng nay lý giải được việc tại sao dám nhốt người ta phong người ta là Minh chủ , chịu khó nhặt nhạnh âm mưu kiếm xiền để chỉ làm người hầu hạ sau này .
Chuyện là nhớ ra đã giúp công sức khá nhiều cho cái thí nghiệm làm giàn ga nung đồ gốm sứ của một khách hàng bên Bát Tràng , lúc đó là thí nghiệm làm hoàn toàn thủ công , đúc những cái bép ga bằng đồng có lỗ bé xíu khó khoan vô cùng , mình và thợ thuyền cả công cả sức quyết tâm lắm , kết quả là thành công ngoạn mục nhưng tiền bạc thì hao mà người khách đó cũng không mấy nhớ , chỉ coi đó là nghề của mình , sau này khi người Đức có dự án cho sáng kiến này nghe đâu tiết kiệm nhiều phần % nhiên liệu và đỡ ô nhiễm môi trường , cũng tiếc bởi khách không được đứng tên mà phải nhường cho vị nào đó đứng tên cho hợp pháp để lấy kinh phí còn khách của mình chỉ được một phần nho nhỏ , cũng không trách người khách ấy vì hồi đó ô tô còn in ít bạn ấy thỉnh thoảng đưa khách đến cái quán Ong rừng be bé ủng hộ , hàng xóm xung quanh vẫn xì xào : hồi này Ong rừng toàn khách đi ô tô làm chủ quán cũng ...nở mặt . .Thì ra tự hiểu mình có cái để mà tự tin đó là luồng tư tưởng ( bây giờ tạm nghĩ thế , chốc mát ga ra đường không biết chiều về còn nghĩ thế nữa không , cứ tạm khoái đã ) . Sau khi làm vụ đó và có được thưởng một thùng nho nhỏ bao gồm : gạt tàn thuốc lá, ống đựng tăm có nắp , mấy bộ ấm chén trà mẫu mã cũng khá , về sau chia dần cho người làm . Hồi đó sao lắm người cho đồ gốm sứ thế , trong kho lúc nào cũng vài rổ nhựa to đùng thỉnh thoảng mất công đem cọ rửa lại rồi lại xếp xó .. Bạn khách đó dẫn bạn bè qua ủng hộ trong đó có một bạn dạy đại học Bách khoa ngó cái bản mặt mình vài lần ...hình như được nở ra nên trông có vẻ có ...hậu , tin tưởng dẫn cho mấy trang mạng đặc biệt hồi dó còn phải biết mật khẩu mới đọc được , mình vào đọc ham lắm , nhận biết sớm khá sớm một số vấn đề , may mà mình không khoẻ nên để "quên " đến tận bây giờ ..
...đi đã ...chiều về KHOAN KHOÁI tiếp , hy vọng thế.

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Chàng ở lại

Chàng ở lại cùng em ru giấc ngủ

Của thương yêu nồng dịu chốn trời mây

Nửa cuộc đời em chắt hết đêm nay

Gửi chàng trọn mang theo nghìn năm nữa

Rồi em sẽ ra đi không lần lựa

Thoát khỏi chàng trả lại nẻo đường xanh

Để chàng đi tìm hoa trái ngọt lành

Cho hoa bướm ngọt ngào duyên phải chốn

Duyên em gửi kiếp sau chàng làm vốn

Lại cùng em nồng mặn nghĩa tri âm

Còn bây giờ chỉ là mối tình câm

Của đau nhớ đắng lòng duyên mây gió


( Nguồn  Bolog Hải Âu)

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

LAU ƠI , SẬY ƠI

. Con gọi : Lau ơi , sậy ơi . Nhớ cha lắm , nhớ lắm , mỗi lần nghe Anh nói Anh về Nội, Anh về Má chờ Anh đi là con ngồi im mà tưởng tượng , hạnh phúc cũng không quá hiếm nhưng cũng không nhiều . Con thấy Anh nhiều hạnh phúc khi Anh nói : anh yêu Ba Mẹ Anh lắm , Ba má quý Anh .

Cuối cùng thì khi thiền con thấy hạnh phúc nhất , cái hạnh phúc mộc mạc mà con ghi nhớ nhất lại là bát canh bánh đa mà bà nội dạy rõ sớm nhờ bác , nhờ chú đi chợ mua giẻ sườn ngon vê lụi hụi ninh nấu chỉ để hơn bảy giờ sáng là chống gậy chỉ đến đầu ngõ nhà chú gọi vào : Q ơi ....con hay ngủ bên chú mỗi lần về quê vì bên đấy có lũ em hay lên nhà mình từ nhỏ , gần thân nhiều hoen , bên bà nội và bác cũng thích có đầm sen có đầy đủ tiện nghi như trên thành phố nhưng nhìn bác dâu nằng nặng mặt con không thể thoải mái . Rồi sau này chúng con về đều đem rất nhiều quà , những thứ quà có giá trị về bác vẫn thế , vẫn chả có nụ cười , nhìn Mẹ , nhìn Bác dâu ...nhìn các con dâu của bà nội con thấy vừa sợ vừa ghét nữa , nên con gộp chung vào để ghét đàn bà , bà nội toan con trai nên nhiều dâu , hầu như ai cũng vơ vén ích kỷ , giờ đến chú ruột và các em con chú lên làm với chúng con cũng vẫn thế , vẫn thấy cái tham nó lấn át hết thảy - con buồn cha ơi .Nhìn xung quanh rặt những cuộc sống bộn bề , cuộc sống như sung túc hơn mà chẳng thấy mấy vui . Con một mình một cõi , em trai con giờ giỏi giang biết lo cho cả nhà , thậm chí cả họ hai bên nhưng cách em đối nhân xử thế con không thấy hài lòng . Nếu cứ như Cha sống cho chính trực chắc chắn khó sống lắm nên con thông cảm với em . Em gái con thì giỏi thu vén , lúc nào em cũng nhìn con như người ngớ ngẩn , em mong con biết yêu tiền nhiều hơn , con tập yêu tiền , tập ít chia sẻ miếng cơm để tồn tại mà lòng không vui . Con biết không ai hiểu nổi nỗi buồn trong con , con bấu víu lấy niềm vui là bát bánh canh bà nội nấu cho con mỗi lần con về quê , ườn ra ngủ , cái cảm giác được yêu thương nuông chiều nho nhỏ ấy giúp con còn có mặt trên đời .
.
Nhớ bố may cho con bộ quần áo xoa cho bằng chúng bằng bạn khi đi bắt đầu đi làm bằng tiền đáng ra bố may bộ com lê đầu tiên để đi họp .

Nhớ bố cắt vô vàn thân lau , sậy , trải rộng phơi ngút ngàn bên kho lương thực ngay trong lòng thành phố bỏ hoang ....chỉ để chiều cuối tuần vơ về , cột thành bó vứt qua cổng cơ quan , đun chín được một nồi cám lợn thì hết không biết bao công sức của bố , nắng trang trang - lau , sậy quật vào bao vết rát ....
Anh hay cười con lảm nhảm , ghét con khi con hay nghĩ quẩn , nếu Anh biết con buồn đến thế nào , con thèm được như Anh háo hức về với Má khi trời rất nắng mỗi cuối tuần , cứ hình dung Anh trò chuyện với Má , má con cừi nói lủng lẻng .....
Cũng đi vào giấc mơ sự bình dị để con còn muốn phấn đấu . Tiền bạc và quần áo đẹp con cho là vật ngoài thân , nhưng người đời thì nhìn vào những thứ đó để đánh giá nhau - chán thế.

.

Lòng con chỉ còn muốn gọi : LAU ƠI , SẬY ƠI .