Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

CHO NHỮNG HẸN HÒ

Giờ thì nghĩ ra- mình hay tụ tập bạn bè, anh em lớn nhỏ từ đời nào, từ lúc nhỏ xíu, ở ngoại thành với gia đình, cách gì nhà mình cũng luôn nhiều khách nhất, bạn bè cùng lớp những ngày sinh nhật, hồi đó ở ngoại thành sinh nhật dường như là lạ lẫm, chơi bi nhảy dây, bất kỳ trò chơi nào- kiểu gì cũng tụ tập góc phía nhà mình dù khu tập thể chỗ nào cũng giống chỗ nào, lớn chút thì trao đổi những quyển sách hiếm hoi , mình đi mượn rồi lũ bạn ham đọc mượn lại, rồi lớn chút nữa, bọn con trai bắt đầu học đàn thì cũng vác đàn đến nhà mình trổ tài, nhớ ra rồi, mình được cung phụng nhiều phết từ bọn nó- từ nhỏ chúng đã nấu cơm cho mình ăn, chữa xe cho mình đi, lớn lên cứ vậy vậy, những năm gần đây họp lớp, bọn con gái nhăn nheo chút rồi thì vẫn được quan tâm để không kịp tủi thân .
Ngày về nhà chồng có 21 tuổi, vẫn tụ tập ngày nghỉ, chị dâu mùnh lúc đó khá lắm nhìn đứa trẻ ngơ ngác mỉa mai: bún đậu mà cũng bày đặt, nhà chồng xa chứ thế mà các con bạn vẫn lọ mọ đến, lúc ấy ăn uống đạm bạc nhưng sách đã có khá rồi, ngày ấy chồng quả lý tưởng vì tự tay đóng cho mình cái giá sách bằng gỗ, hì hụi sơn sửa, kiếm chỗ treo cũng khó, nhà bé xíu mà tường thì mục- giờ nhà rộng thênh thênh, đem đi bao nhiêu cfn sach để lại, tranh, tượng để lại giờ này không biết cfn mất thế nào, chỉ mỗi cây sấu oà cứ lực lưỡng lên che mát cả một góc vườn, cây bưởi chồng trồng sau cửa sổ giờ năm nào cũng trĩu hoa, trá nhỏ mà ngon làm sao.
Thích nhất là khi hình thành xưởng đúc, đất màu đổ thật nhiều, đu đủ chín, ngọt to đùng, bổ một quả 5 ký ra thì ăn đến no mà không chán, quà cho các bạn đến là đu đủ, chuối, sau này còn có khoai lang và ngô nữa, thứ gì cũng ngon còn đẹp nữa. Bạn bè đông, cũ có , mới có, đàn em thì khỏi bàn nhiều lắm lắm , con trai lớn, bạn bè giai gái các cấp học, nhất là đoạn làm hồ sơ giả để con vào nơi trẻ em nghèo có khả năng và hình thức được Plan quốc tế đào tạo, được thành mẹ của mấy chục đứa các bữa ăn chiều và những buổi học tiếng Anh miễn phí- lại nhớ chồng dù giừo chẳng của mình, theo con vợ dại được đến tròn 20 năm- hì hụi lắp bóng đèn, kê bàn ghế đủ chỗ cho mấy chục đứa học, lo bữa ăn phong phú cho giáo viên người nước ngoài đến dạy miễn phí, nhớ ra hắn còn hy sinh cả bàn bóng bàn cho mục đích của vợ.
Tuần nào không một thì hai buổi, có lúc tới năm sáu mươi người ăn , phải lật đật về quán lấy thêm đồ không biết bao lần, em đẫ luôn bên mình từ ngày đó, lúc đó vợ em bây giờ đã cùng dọn dẹp đến khuya mà bụng mấy chị em đói meo, khách khứa hồi đó bạn mình thì nhiều, bạn chồng ít lắm, sao mà cũng vô tâm chẳng nghĩ đến người gày độ vậy, ờ bây giờ mới hỏi câu này khí muộn.
Ngày con gái học lớp 9 khéo là giai đoạn sầm uất nhất, hai đứa trẻ y mẹ, con trai lắm bạn trai hẩu, con gái lắm bạn gái xinh còn ngoan, nhà lúc nào cũng như Tết, tủ lạnh của mẹ lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ cả một đạo quân đi đá bóng hoặc đi diễn về .
Gần hai ngàn mét vuông đất, cái dự án ngông cuồng đánh đổi cả tuổi trẻ....hy vọng một mái nhà chung thật lớn, một khu vườn đủ cho lũ trẻ chạy nhảy và chị em mình vẽ vời bày biện la liệt là tượng, là tranh , giàn âm thanh ánh sáng đã đưa tất cả lớn nhỏ vào những cuộc nhảy tưng bừng, hào hứng, những cuộc chơi ngẫu hứng mà phiêu bồng đến đủ. Ui ...ui ...ui quá khứ gần quá .
Cái Ong rừng lớn đủ phục vụ những chuyến đi bất thần , nụ cười ỏn ẻn với Má: con đủ sức đi mà, mỗi lần Má lo tốn kém vì thấy xuất hiện nhiều lần một năm để ăn vú sữa vườn cây của Ba, ăn mít tố nữ rụng đầy suối, ăn sáng với Anh với Em món bún mọc không giống ở đâu. Quán trà nhỏ đổ tiền đổ của và sức lực để duy trì một chốn thật dịu dàng chờ những bạn bè gần, xa, chờ một ngày Em ra Bắc. Gia đình, hàng xóm, bạn bè, đối tác không hiểu nổi kiếm tiền và trang trải kiểu gì để duy trì đến ba năm một cách rồ dại nhiều nơi lắm chốn mà nơi nào cũng kỳ công cho đến ưng mặc kệ tốn kém. Một ngày ngẩng mặt lên bớt say sưa thì đã qua cơn khủng hoảng 2008 ba năm rồi, còn chút vốn ném nốt, hy vọng vào tương lai. Ong rừng lớn giờ chỉ là Ong rừng bé xíu, nhưng vẫn nền tảng, vẫn quen thuộc và không kém mỹ mãn cho những gặp gỡ những hẹn hò....mặc dù lời hát: Những hẹn hò từ nay khép lại - thân nhẹ nhàng như mây- đoá hoa vàng mỏng manh cuối trời......cứ bị rên ư ử trong cái phòng karaoke bé xíu chan hoà ánh sáng ở tầng một với số lượt tăng nhanh.
Ngày mới rồi, mùa thu Hà nội đẹp mỹ mãn. Thoả mãn với những chuyến đi nhỏ, về nhà và tự biết mình được thụ hưởng quá đủ cuộc sống này, bắt tay vào việc nầu, chờ đón những cuộc hẹn mới, có xoá bớt niềm đau, vun thêm chút vui cho đầy. Dù tháng bảy mong chờ đã đi qua, tháng tám chủ động vui đã hết, tháng chín hạnh phúc ôm đầy tay, tháng mười vất vả nhưng thảnh thơi đến độ cũng sắp qua , mình cứ hẹn hò với tất cả, ai đến bên tôi cứ đến , ai đi cứ đi. Nơi tôi luôn chào đón bằng niềm vui, sự biết ơn với tất cả..
Trời còn thương còn nguyên một góc hẹn hò.
Em nhắn: Mai Ninh Bình với em cho vui. Ha há: để xem tình cái hình đã nhớ .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét