Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Hu hú - cái VÒNG KIM CÔ

Lại xem nầu xem nầu .... Đói đoé chịu mà vẫn đựng đây...
Đau thấy mồ mà loay hoay nằm ngồi gõ coong coong cái nầu
Lại vẫn chuyện mình, không chịu ra đường nên như con ếch, chịu - tin tức thông tin thì sẵn mà sao nó không có "vào" - hay liệt một số thứ rồi, lạy ông Giời đừng liệt não. CÁI VÒNG KIM CÔ mà nó ra sức xiết thì bẹp bố nó bạn Não - không liệt mới lạ. SƯ PHỤ ơi sao người trông thì hiền mà ác đếu chịu được thế- Con công có tội ít mà Người nỡ....hỡi ngươi.
Hơn sáu(6 nhé) cái năm trước Nó lên cái kế hoạch hiền hiền, có chuẩn bị nong né trước đó đến dăm bẩy cái năm nữa chứ ít đâu, còn bàn bạc hơi cụ thể với con gái bé, còn bóng gió xa gần cho con hiểu ngày ngày cái cần khi con phải học tự lập, tự chủ....
Thế mà chăm chút vun vén gần tới đích thì bị nốc cái ao.
Cuối tháng 5 mong chí chết đến tháng 7, ngày 8-9/7 con thi xong 20/7 mẹ béo đi tìm ánh nắng- giờ hết tháng 9 rồi ngồi đây chịu đựng mùa thu ẩm ướt đau đớn, không biết đông này sao thấu( đông nào cũng thấy địa ngục).
Cái vòng kim cô vô hình mà hiệu quả- hỡi Giời sao ông khủng thế?
Hớn hở đi với Vân Chi săn ảnh- vỡ ra chủ động cầm máy thu nhận những tuyệt khắc trần gian quả là thú, tâm nguyện theo nàng vừa tin cậy văn minh mà còn đi lạ ăn ngon nữa, mà nàng thì nhiệt tình hiếm, dù: trên cao nắng ở trên cao..........( cả bài hát này nhớ được có một câu).
Về được hơn một ngày mẹ con ríu rít đi ăn đêm- đấy cái hiệu ứng nhẹ như cánh bướm đấy. Nhà bán đồ ăn chẳng thiếu gì hiếm khi ra ngoài ăn, tự nhiên bày đặt ăn lại còn đêm. Gặp cái thằng say rượu nhà giàu xe đẹp nó lên dốc đúng lúc đang dịu dàng mẹ con toe toét sung sướng với nhau. Con đau ...hoảng hốt đến tột cùng hoảng hốt Nó cầm cẳng chân con vô thức lắp cho khít lại- kinh khủng, phục gái của Nó, đau đớn nhưng bình tĩnh gọi bố, gọi anh, gọi bạn... Tên lái xe say khướt, ông bạn đi cùng nhảy ngay xuống nhận tội thay( .....) lúc ấy mấy thằng cầm dùi cui đi qua, không hiểu sao đi luôn(?). Về sau này sẽ có nhiều thú vì vì vụ này - sẽ lể kể sau.
Đó là ngày 21/6 trước ngày con thi đại học 20 hôm, kinh khủng vật vã từ cấp cứu, mổ xẻ trong bệnh viện, vạ vật nằm nền còn bị điều hoà vì phòng bệnh quá tải, đến về nhà, thân xác mệt mỏi đi trên đường lắm hôm như mộng, lơ nga lơ ngơ .
Rồi con đi thi không hề ôn thêm được một chữ - may đủ điểm- giờ thì đi học thênh thang rồi, vui lắm nhưng cái chân chưa ổn hẳn.
Cuối tháng 8 tranh thủ xon chưa nhập học làm một vòng nho nhỏ đi thăm bạn bè anh em, trước hôm đi bảo con: hay con đỡ rồi mẹ đi chơi nhé, con có mấy đứa bạn thân đến chăm cũng mẹ quen việc phục vụ rồi, nói sáng thì chiều con lăn ra sốt- kinh cái con bé này, nó lầm bầm: mẹ đừng nói xa con, mẹ cứ nói là con lại ốm đấy, năm 2008-2009 Nó đã sấp ngửa chuyển vùng con bé không ưng đã hoãn lên hoãn xuống rồi. Thế là vẫn đi nhưng gấp gáp cho kịp về ngày con nhập trường và đầy năm cháu nội. Chuyến đi mỹ mãn đến nỗi muốn đi tiếp ngay- Trời trói chân, trói cả tay đố gỡ- thở dài yên phận cái coi.
Vùng vẫy cái vòng kim cô siết chịu có thấu!
Cái người say rượu đầu trọc lốc, lúc vào viện cũng hoảng, cái người nhận thay cứ lẽo đẽo theo con mẹ như câm : không may mà em ....nói hoài cũng vẫn thấy Nó câm nguyên mà ngán, cái xe chở con gái đi cấp cứu thấy con bảo ở Việt nam mới có mấy cái. Kệ mịa bọn giàu đưa tiền viện thì cầm, cấm thèm mè nheo. Một ngày đẹp trời , con tạm ổn, tìm số điện thoại hắn nhận tội thay( cha này đẹp trai, mặc đẹp....mọi thứ ổn ổn ...đi dép râu): này anh, tớ biết anh nhận tội thay đấy nhé, tớ không truy cứu đâu vì làm đếu gì có bằng chứng, nhưng mà con gái tớ dân múa đấy ( làm nghệ thuật đấy- nhấn mạnh cho điêu) chẳng đền nổi đâu. Hắn cuống lên: anh đang đi công tác xa, về anh sẽ qua. Bọn xã hội giàu, gấu nhưng mê tín dã man, bắt vía ...hì biết đâu ....thấy ai bảo mình chỉ là con cá muốn vượt vũ môn, biết đâu đấy, kế hoạch này bể - cửa khác mở ra, bố cái con khỉ - quăng uỵch thân xác với cái đầu rỗng vào nơi giang hồ...biết đâu lại vui, điên được điên cơn thật, chạy xe tốc độ như ngày còn khoẻ cho nó đủ phê?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét