Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012
Cảm xúc
Có nhà viết ngắn viết dài cho anh không bị nhắc bạn viết dài quá ..... Em không phải chỉ dẫn mà là kể việc của em nha : ngay khi ngủ dậy làm động tác mèo duỗi lưng ít lần rồi hãy xuống giường, vệ sinh cá nhân ....pha ngay một ly nước lớn ,có ai để nhờ càng tốt , gồm : một quả chanh tươi , chút muối hầm- muối này dân yoga ai cũng biết ,chút mật ong thật chứ đừng mật ong bằng đường, không biết anh đã làm như vậy chưa chứ em thì thấy tác dụng tốt lắm . Đêm qua anh thấy em buồn , em như con nít thật đấy đừng có lo, em có cách để sống cho ổn mà, em thấy xung quanh ai cũng vun vén , điều đó thì rất đúng rồi nhưng em lại thích chuẩn bị vun vén nuôi dưỡng tinh thần của mình hơn, hôm trước gặp Hùng nó bảo sao chị cười mà mắt buồn thế, em thì chỉ thấy ,ắt em nó ngáo ngơ thôi , lắm lúc nhìn em ngớ ngẩn lắm ấy, mắt em to em nhìn mà mặt không biểu cảm là mọi người sợ lắm, những lúc ấy như là linh hồn em đi đâu mất ấy, em không lo anh chê em vì em ăn ảnh lắm với lại em vui thì mặt mũi rạng rỡ( đàn bà mà, thấy Nẫu bảo , mắt Ong, miệng Ong cười...là ham sửa sang cho mai ngày gặp Nẫu giữ được những điều thật thế - công Anh to chưa nào? Em trả bằng gì đây) . Xoay chủ đề, lạm bàn về Tình yêu chút nghe Bạn ...xưa Ong ấu trĩ lắm, nguyên tắc phưng Đômg cha mẹ dạy thế nào là Ong cố gắng tuân theo ( sao Nẫu cũng học tiếng Nga nhỉ?em nghĩ hay Nẫu di cư?), rồi cứ sống trông kiểu người ngoan và chịu đựng, khi ốm nặng mất một thời gian tập đi trở lại đáng ra thì vợ chồng sẽ gắn kết hơn thì Ong lẩn thẩn đén thế này anh xem có ai chịu được không : ốm lâu em thèm nhì mặt trời lắm , cửa nhà cửa sổ lúc nào em cũng mở hết ra , có lẽ em hơi khùng thật nhiều thứ em không thể thích nghi như xung quanh , giờ em vẫn giữ khư khư ý muốn không khoá cửa nhà dù bao lần mất đồ, mất tiền ....( em biét là thầy giáo và dạy toán anh sẽ là người chỉn chu , nếu em có gì không hay , anh thông cảm chấp nhận để em còn được chơi với anh , dù sẽ gặp hay không gặp em vẫn muốn chàng thật lòng với hay với dở của em , giúp em sửa mình chàng nhé), còn chồng thì lúc nào cũng chỉ muốn khoá im ỉm ... Xa nhau từ những điều nho nhỏ không đáng ấy m nhưng với em thì những điều nhỏ ấy lại như giá trị cuộc sống của em ...khi bắt gặp bài đầu tiên của anh, đó là một trong số những nho nhỏ mà em tôn thờ . Em chưa hề được nghe anh kể về gia dình và con cái ngoài chuyện anh bảo hôm đó anh ghé mộ Ba, ngồi trong bóng mát....em nhìn thấy ngay đấy, và đấy cũng là nét đẹp của anh trong lòng em , đừng lo yêu nhau củ ấu cũng tròn, em là đứa ngớ ngẩn nhưng biết gì tốt nhất đấy.Nếu như em có khơi gợi được gì làm cho anh thấy cuộc sống hồng hơn điều đó thật ý nghĩa chứ , cũng như khi em kính trọng và rất tự nhiên yêu quý anh thì em muốn anh ân cần với em là điều tất nhiên , quan trọng hơn là em xứng đáng với điều ấy và anh cũng thế ( mai ngày thấy không phải thế thì đành ngậm ngùi thôi chứ nhất định không buồn , mà ai nỡ để người mình yêu quý buồn chứ?). Em tắm và tập rồi lát nữa mình gặp lại , nngafy có bao nhiêu giờ , bao nhiêu phút mình nghĩ đến nhau , há chẳng là Hạnh phúc sao!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét