Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Tiếng cười

Người miền trong thật hay tiếng nói , tiếng cười nghe thật thích, nắng ấm nhiều lòng người vui vẻ mọi thứ cứ như va vào, có âm vực, giòn ...nghe thích.Người Bắc khí hậu lạnh lo cơm áo nhiều hơn để khỏi bị đói, bị rét thương thế, tiếng nói cũng trầm,nhẹ nhàng lặng lẽ, đôi lúc có vui thì cũng chẳng thấy hết mình, chắc phải chạy nhanh vào đó hưởng chút nắng, gái vào ở quận 2 lại gọi, ấm chị ạ, nắng nhẹ cái rèm lay lay dễ chịu.Ngoài này mưa dầm dề, khó chịu, việc làm, con người đều trì trệ.đứa mình trì trệ nhất,chẳng, chưa ra được quyết định nên lòng dạ không yên, cử ngồi một chỗ để nghĩ.
Anh đùa: em vào là anh bị cắt thi đua, anh bảo nghe như con gì nhai đậu phộng ....em thích cái tinh nghịch mà đầy trí tuệ ở anh, thôi không có khen nữa,thích lắm , cảm giác khi trò chuyện anh cũng trẻ lại ...anh thích đánh lộn,viết thôi mà sao nghe vui, nghe rõ cả tiếng cười .
Cứ tạm thế này hả anh, em tự tin vì thấy mình yêu quý anh nhiều lắm, cứ cảm giác chẳng ai nể phục anh hơn được em, người thích thì chắc chắn sẽ nhiều. Càng tin tưởng anh trí tuệ và sâu sắc thì anh sè chọn em để thân, để cuộc sống vui hơn, dù em không có gì nổi trội, em chỉ giống anh chút chút( cái nhỏ xíu em cần- em nói rồi nhỉ), thế nhỡ anh xây một loạt nhà thì em phải làm sao nhỉ? Con người gặp thì nhiều, thương mến thương nhiều, trong bao nhiêu mến thương chọn một người để gần là do mình hay do duyên thật nhỉ ???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét