Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

MUA HẾT PHẦN

Câu chuyện: Hai ông bà người Việt sống ở Pháp lâu lắm rồi, có người con trai lớn yêu một cô gái người Việt qua bên đó học hay làm thì không có nhớ chính xác, một cô con gái chưa vào đại học. Khi con trai báo cáo xin phép bố mẹ đưa người yêu đến chào thì ông bà ưng ngay, và chóng vánh đi đến quyết định: bán mảnh đất để dành( đây là chuyện đã từng đọc nhưng giờ mới thắc mắc ở bên đó không biết người Pháp họ có lo cất giữ đất đai tài sản một cách mải mê như người mình không?) , bán ngay và chia làm hai phần, nửa để gửi ngân hàng chuẩn bị cho tương lai con gái, nửa đề về Việt nam thăm bố mẹ cô con dâu tương lai. Kết đơn giản lắm- xấu hổ vì nói dối mình là con nhà khá giả, lại thấy bố mẹ chàng trai hết lòng nên cô gái đã nói ra sự thật. Câu chuyện giản dị này tác giả là cô gái có thông điệp gì thì kệ cô ấy. Còn nhà Ong thì thấy ông bà già đó thật hay, quyết định bán thứ duy nhất có giá trị để dành bao năm công bằng chia cho các con, chỉ để về quê thăm gia đình người yêu của con.mấy ai dám quyết định như thế, còn đắn đo tính toán chán, kế hoạch 1,2,3 ...đến Tết chắc dám quyết.
Thực ra vì ưng cô gái về làm dâu nhà mình, con trai họ sẽ có hạnh phúc bên người phụ nữ đã chọn, không có gì nhiều nên họ dùng nửa tài sản có để về thăm gia đình cô gái, vừa trách nhiệm vừa chu đáo đúng mực là cách ông bà yêu con hết lòng. Nếu cô gái là con người dối trá, không dám nhận cái nguồn gốc nghèo khó thì có xứng đáng với tình thương yêu ấy? Phụ lòng tin của những người tốt nhường ấy thì cô ta là loại người gì?
Cuộc sống của mỗi chúng ta cũng có những thời điểm cần tất tay( ...), kể cả biết tất tay có khi trắng tay nhưng những người dũng cảm vẫn dám quyết xông lên phía trước. Đọc một bài của một người Bạn, bạn ấy hỏi : Liệu con tôi có tấm vé để làm người Hà thành? Từ hôm đọc bài ấy hình như Ong viết hăng hẳn lên, cái NGỤ CƯ viết tay cách đây gần chục năm không biết để đâu trong đống bị gậy tùm lum nhà cũ nhà mới , muốn chép lại để xem cái thân mình nó bị vật bao năm nay khi nghĩ muốn là được- muốn thành người Hà nội thì cái điều kiện cần và đủ nó là những gì, hì hục cũng có bon chen cũng có may mắn nhiều nhiều cũng, làm đủ ăn đủ đi, đủ hân hoan với bạn với bè, với những lung tung ý nghĩ, nhí nhố ngông cuồng nghịch. Mãi rồi quay đầu xem mình có giống người Hà thành dù đủ 29 năm di chuyển có 11 km từ ngoại thành về nơi này.
Biết mình có xíu dùng xừ nó cho hết, cho đã có là một cách không dở?
Có nhiều mà tính hoài dùng cho nó có ý nghĩa nhất đúng là hay rồi, nhưng thế nào là ý nghĩa chứ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét