Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Ong Nâu

Hồn Ong hồn rách như manh áo
Đón chút Nâu về che nắng mưa




Từ hôm về chưa xem ti vi, HBO cũng hết quyến rũ, nhiều khi bật lên để đó.
Giải quyết không đâu vào vào chuyện gia đfnh, rồi cuối cùng cũng hoà thuận với mẹ, bà tin tưởng và vui hơn với mình.em trai em gái hay í ới chị hơn, nhờ cái này, nói cái kia. Thực ra ở nhà mẹ mình cứ cố chìm chìm lảng lảng chứ mình quá biết vị trí của mình.
Trước buồn hai mẹ con hay dắt nhau đi siêu thị, tay xách nách mang làm vui. Lâu nay hai mẹ con ăn uống qua loa, có đi cũng ngó rồi về với hộp kem , quả bưởi, cái bánh mỳ là hết. Giờ thì chẳng thèm đi nữa, rảnh cứ máy tính ai người đó xài , vắng cả tiếng người, cả tiếng cười. Bọn trẻ đi học hết, lớp đàn guita tạm tan dù chứ rã hẳn.
Nhớ Anh, nhớ Anh hơn khi hôm nay Anh đập cho mấy câu: Nếu nhận thì cả làng biết, mình dốt thật và đúng là ngu, Anh thì thông thái như Do Thái - chữ laisac từ đầu đã oàm mìmh có liên tưởng ấy rồi. Đúng là Minh chủ , ghét người quá đi .
Anh tình cảm dù không ồn ào, Anh sâu sắc đáng trọng và ghê gớm không ai bằng.
Em nhớ Anh, em biết rất nhẹ nhàng Anh sẽ rèn dũa được em, được cái đứa ngang ngạnh vì em Tâm phục Khẩu phục lắm rồi.
Anh cho em xem Anh tập khi Anh chưa ốm , đẹp và dẻo. Em đang gắng tập theo Anh chăm chỉ mỗi ngày đây, tội một điều là nghĩ đến Anh nhiều quá cứ trùm hết lên óc em mất rồi.
Nhớ bàn tay đầy sức mạnh của Anh( sức mạnh không chỉ nằm ở thể chất cho dù Anh mới ốm dạy)
Nhớ Anh, em không nghĩ là Anh gày đến vậy, xót quá .
Em vốn không chịu để ý bản thân như những người phụ nữ nói chung, hôm nay em đắp mặt bằng sữa chua không đường đây này, hy vọng sáng sủa hơn chút để vài hôm nữa dù Anh chẳng thèm nhìn thì em cũng tự tin hơn. Rồi em đi Quy Nhơn...rồi em sẽ tập quên để sống còn nuôi con gái - con cần em, em biết là không thể buông con như em đã tính, vì chân con yếu và thật sự con gái cần mẹ.dù mẹ không mấy ổn.
Em nhớ Anh.




18/9: Cả ngày nhắn Anh không trả lời nữa rồi, cứ nghĩ người Bắc dè dặt, khéo hơn mà đâu phải vậy.
Anh hay lắm nên mình mới thích Anh nhiều thế chứ.
Từ chối khéo đây mà, chắc sẽ phải xa Anh thôi, mình cuốn mình theo chiều cảm xúc, rồi cứ hòng cuốn cả Anh theo.....
Nhớ Anh, Anh thân yêu.


19/9: Mình ngu chi nhiều ngu, sao mình lại nghĩ quá nhiều đến Anh thế? Anh nói Anh khác em - mình tệ lắm sao, yêu quý Anh chỉ thấy Anh đẹp đẽ lung linh, có đôi lúc hơi sợ vì Anh nhạy cảm mà mình thì hồn nhiên vô tư đến thô lậu - Anh thì chỉ chực tìm thấy sơ xuất là mắng vốn mình, đã bao giờ mình cho ai động chạm đến mình như thế đâu chứ, có lúc Anh thậm chí còn xúc phạm mình vẫn nhẫn nhịn, nghĩ Anh chuẩn mực thì theo để sửa cho mình tốt hơn, hôm nay thì đi quá ngưỡng mất rồi, lòng mình thì chỉ muốn Anh vui, cho cuộc sống thêm phần thú vị, mình cũng bệnh nặng bao năm cũng thèm lắm sự quan tâm. Lần nào cũng coi là Anh cố để xa lánh, rồi cứ nhớ Anh , cứ sán vào Anh, để Anh đến chán mình thế này thì vô duyên quá mất rồi. Anh có thật mừng khi không thấy mình? Hay Anh cũng buồn mà làm như vui- cứ nghĩ thế thì phân vân đến bao giờ.
Thôi- coi như mình không xứng đáng, coi như mình vô nghĩa với Anh.

20/9: lại việc gia đình nên em về muộn, cả ngày Anh ko nói câu nào. Sao em kỳ cục vậy nhỉ? Thế kỷ nào rồi mà em còn mơ mộng đâu đâu thế chứ. Thực ra tình cảm của em đối với Anh như em tìm được ánh mặt trời đó, em kính phục và xúc động ngay từ ngày đầu thấy Anh, thấy bạn Nẫu, Anh còn nhớ nhỉ?
Em đi ngủ đây, hôm qua em mất ngủ hơi mệt .
Anh yêu quý ơi!

22-9: Anh nghĩ chi mà nghĩ ác, giỏi làm chi khi trái tim Anh luôn đầy rẫy sự nghi ngờ?
Sợ thật con người với nhau mà sau trước tính đường xa- trong khi em thì thản nhiên đến vậy để yêu quý Anh, yêu quý cái cuộc đời này.
Anh nghĩ gì mà đáng sợ thế? Chẳng nhẽ bài học CHO và NHẬN không ngấm tới Anh- một người em thành kính yêu mến nhiều thế?
Ngay hôm đi về em đã nói: Buồn ơi ta không thể chào mi- buồn chi là buồn Minh chủ của tôi.

24/9: tạm biệt đam mê kỳ cục mà thánh thiện như không thể có trong đời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét