Em bất ngờ với chính em đấy , lúc Anh nói Anh ngủ đây .......em hỏi sao ....đến mấy lần , rồi nghĩ Anh mệt vì dạy sớm lại làm việc cả buổi để Anh ngủ . Vậy mà thấy Anh còn thức trả lời .....rất ấn tượng với cô bé Cỏ , lòng em không hẹp hòi vì vốn em đâu phải là đứa đàn bà như thế , nhưng rõ ràng một khoảng trống hoác hươ trong lòng em , em trùng hết cả người , vì thấy mình nhạt nhẽo quá , mọi khi chắc Anh phải cố gắng lắm để tiếp em , em kém nghĩ quá , cuộc sống bộn bề , em biết nhưng cứ cố tình để đoạn này em rảnh , lại bắt Anh cho nhiều thời gian của Anh nữa .
Anh ơi ! Anh thân yêu của em , em yêu quý Anh , yêu Anh nhiều lắm , nhưng cần thiết phải nhìn lại mình rồi . Phải tạo một khoảng cách nhất định với Anh thật khó khăn quá .
Em nhớ : thầy bảo CÁI GÌ ĐẾN SẼ ĐẾN , nếu sáng nay đáng em phải đi thì sẽ không chứng kiến trưa nay , thì chúng mình còn chìm sâu vào luyến ái , vừa mất nhiều thời gian còn hại sức khoẻ vì mong ngóng đợi chờ , dồn sức lực và tình cảm thái quá cũng không tốt . Hôm qua em lo Anh đi họp đi công việc cứ phải mau mau về trò chuyện với em , hình như Anh còn áy náy lúc nhậu với mọi người em gọi mà Anh không biết , vì thế em mở một ngách nhỏ giải phóng cho Anh khỏi bận tâm nhiều đến em thôi .
Em có sao nói thế , không biết nói sai đâu , vì cũng chẳng để làm gì nếu tình cảm không có , đêm em thức dạy , nghĩ đến Anh thì viết vài câu chứ ai mà thức đêm nói chuyện , em cũng chỉ chat với Anh thôi , làm gì có ai mà nhiều thứ để nói với nhau như Anh .
Một vài lần chúng mình chưa hiểu rồi hiểu ......thấy rõ mình mến yêu nhau thật nhiều , nhưng lần này không ổn , Anh không còn thấy cần em nữa , không còn cần em nhiều như vẫn cần để chia sẻ , để yêu thương nữa rồi . Chưa đầu cua tai nheo ra sao Anh đã chạy qua than buồn , em chỉ nghĩ Anh đồng cảm với lỗi buồn của em ấy còn ra sức trêu Anh , trêu Anh khôn viết có mấy chữ đa nghĩa , vừa chia buồn , vừa than buồn ....vậy mà hoá ra Anh than buồn thật , trong khi em cứ vô tư chờ Anh về để hỏi ý kiến , để Anh bảo em làm gì cho tốt nhất , Anh quên luôn lời hẹn tối qua với em là ngje em hỏi và cho em ý kiến . Anh bỏ mặc em lại nói ANH NGỦ ĐÂY ......
Từ nay đến tháng bảy Anh bận rộn nhiều , trời thì nắng nóng , mọi năm vào mùa này Anh cũng bận , năm nay tự dưng có thêm em chiếm mất bao thời gian của Anh , em không hiểu nên không tính hết được cái tình cảm của mình vô tình làm khó Anh yêu quý . Chúng mình tập trung cho công việc Anh nhé , bớt thời gian gõ gõ ....sẽ dần bớt nhớ ....hy vọng thế .
Tất nhiên Anh em mình đã từng bệnh tật nên biết cái gì tốt nhất cho chính mình , nhưng em cứ dặn Anh đấy uống đủ nước , hì ...
Công ty gia đình cần sự góp mặt , góp sức của em , em sẽ đi từ sáng sớm đến tối mới về , mệt chắc ngủ ngon . Em thích ở đây nhưng có lẽ sẽ chuyển vè chỗ em trai đi làm cho gần , chứ đường phố đông làm em sợ .
Chúng mình cùng làm những gì tốt nhất Anh nhé !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét