Sáng.....sướng ...nhà hướng tây nắng lên từ đời nào vẫn mát , chiều thì thật kinh khủng , nắng ...nóng nhưng Ong yêu ông mặt trời nên no vấn đề .
Sướng lắm thứ , khủng hoảng kinh tế , đóng mất ít thứ trong ít thứ có , nhàn , ăn, đọc , ngủ, xem . Ăn mặn thử có hơn một tuần , cố cải tạo cho sức khoẻ tốt hơn mà lại tệ hơn , hãi cả cái mùi chính mình . Ăn chay lại cho lành . Lại còn không tốn kém , đỡ lo kiếm nhiều , nhu cầu giản tiện há chẳng phải là một thứ hạnh phúc ?
Sướng từ hôm chủ nhật , trưa nắng chang chang thấy con trai phi đến mẹ gọi ầm ầm mở cửa , một lát thì dâu và hai cháu đi taxi đến , rõ là mình có thằng con được - biết yêu thương vợ con , cách chỗ mẹ ở có gần 2km mà lo vợ con nắng , khiếp thía . Cách có bấy nhiêu khoảng cách mà cháu nội gặp bà chào : cháu chào bà Q ....nó gọi tên bà như gọi bạn , khéo lớn chút nữa mọi người phải giải thích cho nó bà nội là thế nào , quỷ sứ bà nội cháu hơn ba tuổi gặp bà dễ đến chục lần , không đến mười mấy lần ấy chứ . Nhìn con bé yêu quá , hơi đen nhưng nét đẹp , mắt rất đẹp , tinh khôn và bướng , yêu quá đi . Thằng cu con mới gần 9 tháng tuổi trắng , mập , tất cả các nét đều đẹp , nó cười thì thôi luôn ......từ hôm đó tới giờ bắt đầu tính tới tính lui hay về nhà nhỉ ????? " DẠT VÒM " dám đến ba năm rồi , cũng thú , chuyển đến mấy lần , chọn chỗ đẹp , đẹp lại đẹp hơn , tĩnh lại càng tĩnh đẻ thoả mãn cơn cô độc .
Nhìn lũ trẻ lại muốn , lại thèm mỗi sáng xách làn đi chợ , chọn kỹ lưỡng thức ăn , hoa quả , về hì hụi làm theo ý , cũng món ăn tốn thời gian ít nhất gấp đôi người khác làm , rồi bày biện , rồi gọt quả cắt hoa , ưng mọi thứ thì hết nửa ngày , lau dọn cái nhà mỗi bước mát chân thì thôi , hay như vậy nhỉ ?
Hôm nay có kế hoạch rồi , viết cố mấy dòng bày tỏ niềm vui " đích thực " rồi ba chân bốn cẳng mà ...chạy .
Hôm qua các lão phượng sân trường nở bung đỏ rợp trời , thầy chụp cho mấy cái ảnh trên tầng bốn , thò tay ra chạm phượng thơm , nắng sáng bừng khuôn mặt bà nội , mắt trong như mắt trẻ , hì .....sướng .
Cháu gái cầm bút tay trái cả dâu và giai mắng , bà nội cổ vũ : ngày nhỏ mẹ bắt con tập mọi thứ bằng tay trái bao năm con không làm được , kệ nó , lại còn hớn lên : ở với bà , để cô còn dạy chơi đàn lý do thế thôi , đến chiều cả nhà con giai về thở phào vì không gian yên ắng trở lại .
Mắng mình , tự mắng : Đồ tồi , tự mắng bao lần rồi , đồ tồi cứ chỉ chiều theo cảm xúc chính mình , không biết xuôi ngược ra sao , cố biết điều mà vẫn không biết điều . Nhiều lúc mất trắng mắt ra mà thở nhẹ : may thía như là lại được . Trái ....khoáy ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét