Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012
LỘI NGƯỢC
Chẳng phải thách thức với cuộc đời nhưng rõ ràng nó đã lội ngược được thời gian . Chẳng phải ngẫu nhiên bà con cô bác bảo : sao ốm đau bệnh tật thế , cuộc sống vật lộn thế mà mắt nó vẫn trong , nụ cười vẫn như nắng . Có phải niềm tin ở nó với cuộc sống mãnh liệt ? Không , không nó chỉ luôn nghĩ sống ít thôi , sống ít thôi để khỏi phải chuẩn bị nhiều . Một ngày cái linh tính nhiệm màu cho nó tìm thấy Anh , chẳng có gì nó vẫn ngạo nghễ : BIẾT ĐÂU ONG KHÔNG CÓ GÌ THÌ SẼ LẠI CÓ TẤT CẢ . Có Anh cuộc sống với nó như bắt đầu , nó tập tành đều đặn và đầy hưng phấn , nó chối bỏ tất cả chỉ để dành thời gian giao tiép với Anh , cả người thầy đáng kính cũng phải thắc mắc vì sự thay đổi của nó , Cũng biết có thêm sức khoẻ vì hết lạnh rồi , công việc nó định gạt hết đi và bắt đầu sự nghỉ ngơi đồng nghĩa với sự chối bỏ chính mình , làm người về hưu sớm lặng lẽ thụ hưởng cuộc sống nơi góc phố yên tĩnh . Mấy ngày hôm nay nó lạ lắm Anh ạ , có những vui vẻ hưng phấn nảy nở trong nó , đêm qua nó không ngủ , bức tranh nó vẽ hình như hơi trừu tượng nhưng lại đủ đầy sắc màu và lung linh lắm . Nó hào hứng đợi ngày mai , tươi rói....
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét