Chờ con gái thi xong em sẽ đi lang thang . Em điên quá khi tự tin nghĩ mình xứng đáng với Anh . Em quả là quỷnh như thầy em bảo . Liều nữa , cứ nghĩ yêu Anh thì có sức mạnh khủng khiếp để tiến lên , để vui nhiều mà sống . Giờ em nghĩ rồi , yêu và ngưỡng mộ Anh thì sẽ tìm cách phấn đấu vươn hơn lên để càng xứng đáng và phù hợp . Giờ em sẽ an phận , thả lỏng cho ngày trôi đây , cho nhàn hạ , rồi chết dần chết mòn hay vùng lên được cũng kệ . Ngày hôm nay dài quá , đêm hôm qua em trắng đêm, tự hỏi sao mình ảo tưởng quá mức với đời sống thật , điên rồ đến thế khi đã ngần này tuổi .
Em lướt qua một số khách cũ , những blog có bài em cũng thích , mấy tháng bên Anh em chẳng thiết , mà cũng chẳng còn thời gian lang thang nhà ai . Blog Tran trung có nhiều bài về Đạo , những lý luận về cuộc sống khá lắm , nó hơi không dễ đọc nhưng em thích . Bài hát " ĐƯA EM TÌM ĐỘNG HOA VÀNG " của Phạm Duy ấy , cứ mỗi hát đến đoạn. : chim ơi chết dưới cội hoa , tiếng kêu vang vọng giữa giang hà , mai ta chết dưới cội đào , khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu . Đến đoạn này đủ trăm lần em khóc đủ trăm , nên em hay hát một mình cho ko ai phải chứng kiến , hồi này tập , em khoẻ hơn , hôm nọ hát với con gái con bảo giọng khoẻ hơn và em không khóc khi hát bài này nữa rồi . Hôm qua bạn TT có vào com bài Quỳng có phải là phụ nữ ấy , bạn ấy viết câu chuyện về ĐỘNG HOA VÀNG , ghi là tặng Ong nâu , em phát hiện ra em giống chàng trai trong chuyện đó , lúc nào cũng cư như đi bên lề cuộc đời ấy .
Anh ơi ! Cuộc sống yên ổn và chuẩn mực của Anh bị em làm đảo lộn ít ngày , em thì chỉ vì say mê quá mà quên cả đúng sai phải quấy , biết sai mà sửa là vẫn được phải không Anh? Quan trọng là mình xa nổi nhau sau những nhớ nhung dày vò vì mình thân nhau quá , chắc rồi cũng qua vì cả hai đều còn nhiều việc phải làm , em đàn bà , có đỡ hơn với lại em chỉ còn lo có một con gái , em biết cả hai Anh em cần phải dũng cảm hơn , yêu nhau là phải đem đến hạnh phúc và niềm vui chứ .
Em chủ quan quá , vì thấy rung động vô cùng trước Anh , cuộc sống bao nhiêu thứ mà em dám viển vông như điên ấy .
Chờ con thi xong , em sẽ vào trong nhà cô Lan man , Anh trai vẫn đợi em , vì em và Anh ấy giống nhau là nghèo kiết nhưng vẫn thản nhiên được , chỉ sợ em bây giờ đòi hỏi hơn xưa , đòi sự giỏi dang mà anh ấy không thể có , bù lại anh ấy không vướng bận gì và chiều chuộng được em , nhường nhịn em .
Em cũng hơi lo vì có khi làm khổ lây người khác vì những suy nghĩ vượt khả năng của em . Nhưng em lên kế hoạch vậy để không lưu luyến Anh nữa , như vậy cũng có tội với Anh của LM nhưng có vẻ tạm thời làm suy nghĩ của em đỡ quay cuồng .
Anh nhé , anh ơi .....Anh sống yên ổn với gia đình , tha lỗi cho em nhé , vì ước nguyện của em điên rồ quá , vì em yêu Anh nhiều quá , tha lỗi cho em .
Tỉnh táo nhận ra mình sai nhưng lòng buồn lắm , mến phục , ngỡng mộ , em thái quá mất rồi , Anh ơi! Biết vậy , chúng mình dừng nhé !
Cho em mè nheo mình một chuyện : đừng bao giờ nghĩ xấu cho em , cô bé Thuỷ em kể đi cùng bạn LC đó nuôi hai đứa con trai còn một đứa bé , Thuỷ hay ốm , em ấy bị phổi yếu , chỉ viết lách kiếm cơm mà còn phải đi thuê nhà ở , emmđang muốn giúp bằng cách sang nhượng để rẻ cho nó quán của em , nó vay mượn bạn bè sửa sang đi rồi mặc cả chủ nhà xuống giá , ở và làm việc luôn ở đó cũng tiện , Em giờ cho phép mình rút khỏi lo toan vì em không tập trung và cũng không còn đủ khả năng theo việc nữa rồi .
Hôm nay chỉ muốn uống thật nhiều , ăn thật ngon mà ngủ một giấc cho đã , nhưng phải kìm vì triệu chứng gan rõ quá rồi , người ê ẩm từ hôm chủ nhật , có cố cũng chỉ là cố .
Anh thân yêu ! Em vẫn cứ nói với Anh tất cả như Anh là người bảo trợ cuộc sống của em vậy , em nghĩ mình là con thú cô độc quen rồi , dũng cảm lắm , nhưng rõ ràng em có cần tình thương nơi Anh , cần tình cảm của Anh .
Anh .......môi vẫn cong gọi Anh , cứ để nguyên vậy Anh nhé ! Cái đoạn mình hết lòng với nhau , thật tuyệt .
Lát em đi tập , rồi xem ở đâu có gì hay đi xem , lâu lắm em không đi xem rạp rồi , ra ngoài cho đỡ bấy .
Yêu Anh vô cùng và xa Anh đây , Anh của em , sẽ vẫn mến , vẫn phục , vẫn luôn bên Anh , nhưng dũng cảm anh nhé , dừng lại tình cảm cho đúng mức cần thiết , sao không nghĩ nổi đến những lúc khổ sở thế này chứ ? Tại chúng ta sinh ra vào thập kỷ ấy , văn hoá , tôn giáo áy, không có quyền sống cho mình nhièu khi chưa xong những nghĩa vụ nhất định , mà danh sách những nghĩa vụ dường như là vô tận .....
Tạm biệt Minh chủ của em , em cũng tìm một cuộc sống tạm ổn vậy , cuộc sống sẽ hài hoà thôi khi người ta gói kín và chôn sâu khát vọng .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét