Mình giành quyền đặt tên cả hai con , sao cho không bị trùng với nhiều người , không theo mốt , lúc sinh con trai lớn năm 1988 , cả phố nhan nhản tên Long , con gái nhỏ 1994 trường lớp nào cũng thầy toàn là Linh. . Hai đứa trẻ chọn hai cái tên theo ý mẹ cũng chìm chìm , góc góc như mẹ muốn trong cõi này ( HẢI AN và AN LÊ ). Mình là con đầu bố , mẹ chắc phải cân nhắc nhiều lắm cho cái tên của mình.
. Ngày con ngố chịu khó. các tối thứ bảy qua cầu đi " học " Kinh dịch , chữ thầy cho không nhận được là bao nhưng tư tưởng thì nhận được chút chút.. Thầy giáo già hơn 70 tuổ mà sức làm việc tuyệt vời , phải chăng trí tuệ và tinh thần Ông vượt lên , vượt qua đời sống đời thường , tận tâm tận lực để đem đến cho " một lớp người Việt biết thương yêu giống nòi" những kiến thức cơ bản về cái đẹp , thầy dạy Mỹ học trong trường Mỹ thuật cái đẹp theo chính khoá , sách vở . Còn cái Đẹp thầy và trò xếp bằng dạy và cùng bàn là cái Đẹp toàn diện , bao hàm cả cốt lõi con người .
Bao kiến thức thầy đắp bồi mình thu được ít lắm , chỉ biết và nhớ nhất quẻ Hằng bằng cảm nhận bản năng may sao lại trùng khớp hoàn toàn với nội dưng dịch của thầy . Còn 8*8=64 chỉ là phép tính , có cả đời học cũng không dịch hết được .
Cái thầy tiếp sức cho mình nữa là quy luật : Cái gì đến ắt đến. Nhớ hồi đó 2006 công việc cũng như tơ vò y như tình trạng bây giờ , bây giờ còn có giải pháp dù giải pháp không mang lại điều tốt nhất . Lúc ấy mình khủng hoảng lắm , ba tuần liền cuối giờ nán lại , dù thầy dành cho khá nhiều thời gian để phân tích quẻ của mình một cách tận tình cho mình yên tâm , cả ba tuần vãn câu kết : Con không có quyền quyết định , quyết định này phụ thuộc người khác , ở xa . Tuần thứ tư thầy bảo có chuyển biến tốt , thậm chí theo ý con đấy , thở phào mừng , nhưng giờ nhớ lại - đúng là cái gì cũng có giá của nó. Làm sao con người có thể chỉ được mà không có mất , CÔNG BẰNG hay CÂN BẰNG .
Nữa , lần lượt thỉnh thoảng thầy hỏi họ tên từng trò , giải thích cặn kẽ từng cái tên , cuối đợt học mới tới lượt mình dù cũng nóng lòng hỏi . Muốn là thầy khắc nói chứ cứ hỏi nhiều cũng không thể . Vì chân mình đau được thầy cho ngồi trên ghế phía sau lưng thầy , cả buổi học thường là hai tiếng rưỡi có hôm kéo thành ba tiếng thầy cứ ngồi xếp bằng dạy , trong khi trò ba tuổi ranh cứ đau đớn ngọ nguậy trên ghế . Gần cuối thì thầy nói đến tên cô bạn Thanh hơn mình một tuổi , cả họ cả tên nói lên cô ấy thật sung sướng và may mắn , nét mặt nhẹ nhàng thư thái , da trắng , búi tóc to và nặng , nụ cười tinh khôi thật đẹp, bạn Thanh trẻ lắm , hồi đó mình già hơn bây giờ . Đến lượt mình thầy trầm ngâm lắm , đọc cả họ tên lên không nói ngay như mọi người , rồi thầy phân tích rất sơ sài : Bản thân chữ Quỳnh có dấu huyền đã làm con khổ , thay bằng dấu sắc thì con thành Quýnh , quýnh quáng - con hay bị cuống , thay bằng dấu hỏi thì Quỷnh - điều này đáng lo vì con sẽ chẳng giống ...bình thường , có bạn chêm vào : thưa thầy quỷnh là sao có đến nỗi như hâm hâm không ạ ? Thầy không trả lời , hay không muốn trả lời thì đúng hơn . Dấu ngã thì không có ý nghìa gì . THÔI CON CỨ LÀ QUỲNH BÌNH DỊ TRONG ĐÊM , thầy bình thản trở lại khi chốt câu cuối .
Vâng , con nhận câu cuối thầy cho , nhưng con biết thầy thương trò nên lo nó quỷnh , nó khăng vói những niềm riêng khó tỏ bày .
Con nhớ có tám quẻ , các bạn nhớ được , đệ tử ruột của thầy mất công bày cách nhớ dân gian cho con tám quẻ ấy , không khó nhưng con cũng không thể nhớ nổi , huống hồ tám lần tám sáu tư .....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét