Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Hu hú - cái VÒNG KIM CÔ

Lại xem nầu xem nầu .... Đói đoé chịu mà vẫn đựng đây...
Đau thấy mồ mà loay hoay nằm ngồi gõ coong coong cái nầu
Lại vẫn chuyện mình, không chịu ra đường nên như con ếch, chịu - tin tức thông tin thì sẵn mà sao nó không có "vào" - hay liệt một số thứ rồi, lạy ông Giời đừng liệt não. CÁI VÒNG KIM CÔ mà nó ra sức xiết thì bẹp bố nó bạn Não - không liệt mới lạ. SƯ PHỤ ơi sao người trông thì hiền mà ác đếu chịu được thế- Con công có tội ít mà Người nỡ....hỡi ngươi.
Hơn sáu(6 nhé) cái năm trước Nó lên cái kế hoạch hiền hiền, có chuẩn bị nong né trước đó đến dăm bẩy cái năm nữa chứ ít đâu, còn bàn bạc hơi cụ thể với con gái bé, còn bóng gió xa gần cho con hiểu ngày ngày cái cần khi con phải học tự lập, tự chủ....
Thế mà chăm chút vun vén gần tới đích thì bị nốc cái ao.
Cuối tháng 5 mong chí chết đến tháng 7, ngày 8-9/7 con thi xong 20/7 mẹ béo đi tìm ánh nắng- giờ hết tháng 9 rồi ngồi đây chịu đựng mùa thu ẩm ướt đau đớn, không biết đông này sao thấu( đông nào cũng thấy địa ngục).
Cái vòng kim cô vô hình mà hiệu quả- hỡi Giời sao ông khủng thế?
Hớn hở đi với Vân Chi săn ảnh- vỡ ra chủ động cầm máy thu nhận những tuyệt khắc trần gian quả là thú, tâm nguyện theo nàng vừa tin cậy văn minh mà còn đi lạ ăn ngon nữa, mà nàng thì nhiệt tình hiếm, dù: trên cao nắng ở trên cao..........( cả bài hát này nhớ được có một câu).
Về được hơn một ngày mẹ con ríu rít đi ăn đêm- đấy cái hiệu ứng nhẹ như cánh bướm đấy. Nhà bán đồ ăn chẳng thiếu gì hiếm khi ra ngoài ăn, tự nhiên bày đặt ăn lại còn đêm. Gặp cái thằng say rượu nhà giàu xe đẹp nó lên dốc đúng lúc đang dịu dàng mẹ con toe toét sung sướng với nhau. Con đau ...hoảng hốt đến tột cùng hoảng hốt Nó cầm cẳng chân con vô thức lắp cho khít lại- kinh khủng, phục gái của Nó, đau đớn nhưng bình tĩnh gọi bố, gọi anh, gọi bạn... Tên lái xe say khướt, ông bạn đi cùng nhảy ngay xuống nhận tội thay( .....) lúc ấy mấy thằng cầm dùi cui đi qua, không hiểu sao đi luôn(?). Về sau này sẽ có nhiều thú vì vì vụ này - sẽ lể kể sau.
Đó là ngày 21/6 trước ngày con thi đại học 20 hôm, kinh khủng vật vã từ cấp cứu, mổ xẻ trong bệnh viện, vạ vật nằm nền còn bị điều hoà vì phòng bệnh quá tải, đến về nhà, thân xác mệt mỏi đi trên đường lắm hôm như mộng, lơ nga lơ ngơ .
Rồi con đi thi không hề ôn thêm được một chữ - may đủ điểm- giờ thì đi học thênh thang rồi, vui lắm nhưng cái chân chưa ổn hẳn.
Cuối tháng 8 tranh thủ xon chưa nhập học làm một vòng nho nhỏ đi thăm bạn bè anh em, trước hôm đi bảo con: hay con đỡ rồi mẹ đi chơi nhé, con có mấy đứa bạn thân đến chăm cũng mẹ quen việc phục vụ rồi, nói sáng thì chiều con lăn ra sốt- kinh cái con bé này, nó lầm bầm: mẹ đừng nói xa con, mẹ cứ nói là con lại ốm đấy, năm 2008-2009 Nó đã sấp ngửa chuyển vùng con bé không ưng đã hoãn lên hoãn xuống rồi. Thế là vẫn đi nhưng gấp gáp cho kịp về ngày con nhập trường và đầy năm cháu nội. Chuyến đi mỹ mãn đến nỗi muốn đi tiếp ngay- Trời trói chân, trói cả tay đố gỡ- thở dài yên phận cái coi.
Vùng vẫy cái vòng kim cô siết chịu có thấu!
Cái người say rượu đầu trọc lốc, lúc vào viện cũng hoảng, cái người nhận thay cứ lẽo đẽo theo con mẹ như câm : không may mà em ....nói hoài cũng vẫn thấy Nó câm nguyên mà ngán, cái xe chở con gái đi cấp cứu thấy con bảo ở Việt nam mới có mấy cái. Kệ mịa bọn giàu đưa tiền viện thì cầm, cấm thèm mè nheo. Một ngày đẹp trời , con tạm ổn, tìm số điện thoại hắn nhận tội thay( cha này đẹp trai, mặc đẹp....mọi thứ ổn ổn ...đi dép râu): này anh, tớ biết anh nhận tội thay đấy nhé, tớ không truy cứu đâu vì làm đếu gì có bằng chứng, nhưng mà con gái tớ dân múa đấy ( làm nghệ thuật đấy- nhấn mạnh cho điêu) chẳng đền nổi đâu. Hắn cuống lên: anh đang đi công tác xa, về anh sẽ qua. Bọn xã hội giàu, gấu nhưng mê tín dã man, bắt vía ...hì biết đâu ....thấy ai bảo mình chỉ là con cá muốn vượt vũ môn, biết đâu đấy, kế hoạch này bể - cửa khác mở ra, bố cái con khỉ - quăng uỵch thân xác với cái đầu rỗng vào nơi giang hồ...biết đâu lại vui, điên được điên cơn thật, chạy xe tốc độ như ngày còn khoẻ cho nó đủ phê?

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

MUA HẾT PHẦN

Câu chuyện: Hai ông bà người Việt sống ở Pháp lâu lắm rồi, có người con trai lớn yêu một cô gái người Việt qua bên đó học hay làm thì không có nhớ chính xác, một cô con gái chưa vào đại học. Khi con trai báo cáo xin phép bố mẹ đưa người yêu đến chào thì ông bà ưng ngay, và chóng vánh đi đến quyết định: bán mảnh đất để dành( đây là chuyện đã từng đọc nhưng giờ mới thắc mắc ở bên đó không biết người Pháp họ có lo cất giữ đất đai tài sản một cách mải mê như người mình không?) , bán ngay và chia làm hai phần, nửa để gửi ngân hàng chuẩn bị cho tương lai con gái, nửa đề về Việt nam thăm bố mẹ cô con dâu tương lai. Kết đơn giản lắm- xấu hổ vì nói dối mình là con nhà khá giả, lại thấy bố mẹ chàng trai hết lòng nên cô gái đã nói ra sự thật. Câu chuyện giản dị này tác giả là cô gái có thông điệp gì thì kệ cô ấy. Còn nhà Ong thì thấy ông bà già đó thật hay, quyết định bán thứ duy nhất có giá trị để dành bao năm công bằng chia cho các con, chỉ để về quê thăm gia đình người yêu của con.mấy ai dám quyết định như thế, còn đắn đo tính toán chán, kế hoạch 1,2,3 ...đến Tết chắc dám quyết.
Thực ra vì ưng cô gái về làm dâu nhà mình, con trai họ sẽ có hạnh phúc bên người phụ nữ đã chọn, không có gì nhiều nên họ dùng nửa tài sản có để về thăm gia đình cô gái, vừa trách nhiệm vừa chu đáo đúng mực là cách ông bà yêu con hết lòng. Nếu cô gái là con người dối trá, không dám nhận cái nguồn gốc nghèo khó thì có xứng đáng với tình thương yêu ấy? Phụ lòng tin của những người tốt nhường ấy thì cô ta là loại người gì?
Cuộc sống của mỗi chúng ta cũng có những thời điểm cần tất tay( ...), kể cả biết tất tay có khi trắng tay nhưng những người dũng cảm vẫn dám quyết xông lên phía trước. Đọc một bài của một người Bạn, bạn ấy hỏi : Liệu con tôi có tấm vé để làm người Hà thành? Từ hôm đọc bài ấy hình như Ong viết hăng hẳn lên, cái NGỤ CƯ viết tay cách đây gần chục năm không biết để đâu trong đống bị gậy tùm lum nhà cũ nhà mới , muốn chép lại để xem cái thân mình nó bị vật bao năm nay khi nghĩ muốn là được- muốn thành người Hà nội thì cái điều kiện cần và đủ nó là những gì, hì hục cũng có bon chen cũng có may mắn nhiều nhiều cũng, làm đủ ăn đủ đi, đủ hân hoan với bạn với bè, với những lung tung ý nghĩ, nhí nhố ngông cuồng nghịch. Mãi rồi quay đầu xem mình có giống người Hà thành dù đủ 29 năm di chuyển có 11 km từ ngoại thành về nơi này.
Biết mình có xíu dùng xừ nó cho hết, cho đã có là một cách không dở?
Có nhiều mà tính hoài dùng cho nó có ý nghĩa nhất đúng là hay rồi, nhưng thế nào là ý nghĩa chứ?

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

" VÔ TƯ "

Hôm đầu vào Sài gòn xuống sân bay là vội vàng đi đến triển lãm tranh của đứa em ngay, mặc nguyên đồ đi đường, dù có nhã ý đem theo cái váy đen trang trọng cho hợp cảnh, cũng không trang điểm vì sát giờ khai mạc, may mà đến kịp - khách khứa đông nhưng vừa vào là bắt ngay ánh mắt em, chờ ghi hình xong là đến ngay bên chị mừng rỡ: vào kịp hả chị. Bên những phụ nữ sang trọng váy áo thật đẹp thơm nức mình đúng là làm xấu đội hình, em đâu có để ý chị của em xâu đẹp nhỉ? Chị của em vốn " vô tư" ?
Lên Đak nông dính mưa bị một chưởng ngã nhẹ nhàng ngồi nhà chườm lá,lo lắng vì không biết sẽ đi tiếp hay phải quay về ngay vì phát sốt. Chờ mãi không thấy chủ nhà về người bệnh đói meo meo tự đi lấy trứng ốp một quả, chán chê thấy chủ nhà về báo cáo: nhà Anh có ma xó không vậy em ăn một quả trứng nó có đếm không anh? Hôm trước bếp núc nhiều món xắn tay nấu, bé út ăn ngon miệng thế là mình hiểu mình không kém khéo. Mình vốn hồn nhiên( chắc thế nên mập mạp) lại thấy chủ nhà gặp lần đầu nhưng đầy thân thiện nên tự nhiên như nhà mình , sắp xếp chút dọn dẹp chút thấy vui, hai ngày ở đó kaf hai đêm ngủ tương đối ngon, lạ nhà mà ngủ được thì đúng là mình "vô tư".
Về, quay lại lớp yoga sau đợt con đau và đợt đi, mọi người cười rất tươi, cô giáo cũng dành thời gian hỏi han. Mọi người khen khoẻ nhưng đen, đâu có biển là bơi ở đó, người thì tròn trùng trục chả ngại ngần gì với cái áo bơi đã tối màu nhưng không che được cái xấu, vốn trong tiềm thức cho mình là thằng nên "vô tư" tung tăng....bọn con trai cởi trần quần cộc tung tăng sao mình che kín rồi mà cứ phải khép nép chứ? Nhưng mình đờn bà lại còn đàn bà xấu như thế "vô tư" là hạnh kiểm xấu nhỉ?
.......vô số ví dụ để chứng minh cái sự "VÔ TƯ " của mình....kể tạm thế thôi.
Thay vì hai đêm ở Sài gòn ở khách sạn em trai nhờ bạn bè chọn cho đi lại thuận lợi , mình ở nhà bậc tiền bối , quận 6, báo khổ cho Hồng Nhật đưa rước . Anh là thầy giáo dạy học và chuyên viết sách nghiên cứu, khi mình qua hàng xóm có ngó nghiêng và hỏi thăm chút chút, anh giải thích ngoài vợ con Anh thì chỉ có bạn bè ngoài Bắc vào anh mới đưa về nhà. Đáng nhẽ ngủ lại một đêm vì anh đưa mình đi triển lãm về muộn không tiện ra ngoài, sáng sớm hôm sau sửa soạn đồ để đi thì thấy anh đã chuẩn bị đồ ăn sáng và cafe thơm lừng. Ngồi ăn và trò chuyện - mình chợt à lên đòi bàn sang cái chủ đề đang làm mình bứ bối: BA PHẢI - nói một hồi em thấy thế này em thấy thế kia ....những năm tháng ngoài Bắc anh là người hướng dẫn và lo tài liệu cho mình học, tập khí công, anh rất hiểu đứa anh coi như con gái lớn cứ láu táu không bao giờ biết nén cảm xúc và niềm vui( nỗi buồn thì chôn nhẹm) nên kệ rồi từ tốn giảng...mình lén bật máy ghi hình thu tiếng, bài giảng đơn giản lắm chỉ là kể về bà ngoại được gọi là Bà Bụt, anh thống nhất với mình những người "BA PHẢI" theo nghĩ tích cực là những người đáng trọng. Mải chuyện không để ý điện thoại thế là không biết tin nhắn Hồng Nhật hỏi dịa chỉ để đón, gần trưa hai chị em mới xuất phát. Vứt đồ đạc ở nhà anh, hai chị em lượn hết một ngày, khuya lại về nhà anh, chỗ ngủ anh chuẩn bi cho sạch mát thế là con nhóc đã già "vô tư" ngủ ngon . Sáng hôm sau anh lại chuẩn bị đồ ăn sáng chu đáo để rồi kịp đưa nhóc đưa ra bến xe đi chuyến sớm lên Đà lạt, chờ cho nó lên xe yên ổn anh mới quay về đi làm. Nó cứ "vô tư" nhận ân tình của mọi người như thế. Đấy còn " vô tư" lôi Hồng Nhật đi hết một ngày chả kịp hỏi xem ngày nghỉ vợ con em sao, rồi cùng em chạy veo veo được bao nhiêu chỗ, được thoả thuê gặp những mến yêu đặc biệt quý, được biết vịt Thanh đa là ngon nổi tiếng, có chỗ này hơi không "vô tư" là mình muốn mời mọi người nhưng LÃO kính mến đã lén đi thanh toán mất rồi. Mình hồn nhiên cụng ly với các giai vừa giỏi vùa giòn, người bạn Pháp có dịp đi chơi với mấy giai Việt ngoại ngữ tạm ngon và cư xử ngon như người Pháp..
Mình tự tin đấy, chủ quan quá thể đấy, những tưởng vô tư là ưu điểm hoá ra là nhược nghiêm trọng- không buồn mình đâu nhưng chắc hải xem lại, có chuyên gia nào hiểu tạm, hiểu đủ , hiểu rõ về điều này giúp bạn Ong ngốc phân tích và hiểu cho đúng vấn đề nhé! Ong cảm ơn- vấn đề hậu tạ thì Ong cũng là ngừoi chu đáo nhưng nói ra thì mất hay, lại càng không vô tư vì tình bạn ai lại đem ra đong.
Hôm nay Ong bận lắm, còn hào hứng với cáii " VÔ TƯ" này đã đành, cũng là vấn đề nền tảng cho tinh thần sống của Ong, mong những người bạn thân yêu thẳng tay góp ý nhé( thể nào cũng có một người trêu Ong cho coi: thế thẳng chân thì sao? ) .

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Ong Nâu

Hồn Ong hồn rách như manh áo
Đón chút Nâu về che nắng mưa




Từ hôm về chưa xem ti vi, HBO cũng hết quyến rũ, nhiều khi bật lên để đó.
Giải quyết không đâu vào vào chuyện gia đfnh, rồi cuối cùng cũng hoà thuận với mẹ, bà tin tưởng và vui hơn với mình.em trai em gái hay í ới chị hơn, nhờ cái này, nói cái kia. Thực ra ở nhà mẹ mình cứ cố chìm chìm lảng lảng chứ mình quá biết vị trí của mình.
Trước buồn hai mẹ con hay dắt nhau đi siêu thị, tay xách nách mang làm vui. Lâu nay hai mẹ con ăn uống qua loa, có đi cũng ngó rồi về với hộp kem , quả bưởi, cái bánh mỳ là hết. Giờ thì chẳng thèm đi nữa, rảnh cứ máy tính ai người đó xài , vắng cả tiếng người, cả tiếng cười. Bọn trẻ đi học hết, lớp đàn guita tạm tan dù chứ rã hẳn.
Nhớ Anh, nhớ Anh hơn khi hôm nay Anh đập cho mấy câu: Nếu nhận thì cả làng biết, mình dốt thật và đúng là ngu, Anh thì thông thái như Do Thái - chữ laisac từ đầu đã oàm mìmh có liên tưởng ấy rồi. Đúng là Minh chủ , ghét người quá đi .
Anh tình cảm dù không ồn ào, Anh sâu sắc đáng trọng và ghê gớm không ai bằng.
Em nhớ Anh, em biết rất nhẹ nhàng Anh sẽ rèn dũa được em, được cái đứa ngang ngạnh vì em Tâm phục Khẩu phục lắm rồi.
Anh cho em xem Anh tập khi Anh chưa ốm , đẹp và dẻo. Em đang gắng tập theo Anh chăm chỉ mỗi ngày đây, tội một điều là nghĩ đến Anh nhiều quá cứ trùm hết lên óc em mất rồi.
Nhớ bàn tay đầy sức mạnh của Anh( sức mạnh không chỉ nằm ở thể chất cho dù Anh mới ốm dạy)
Nhớ Anh, em không nghĩ là Anh gày đến vậy, xót quá .
Em vốn không chịu để ý bản thân như những người phụ nữ nói chung, hôm nay em đắp mặt bằng sữa chua không đường đây này, hy vọng sáng sủa hơn chút để vài hôm nữa dù Anh chẳng thèm nhìn thì em cũng tự tin hơn. Rồi em đi Quy Nhơn...rồi em sẽ tập quên để sống còn nuôi con gái - con cần em, em biết là không thể buông con như em đã tính, vì chân con yếu và thật sự con gái cần mẹ.dù mẹ không mấy ổn.
Em nhớ Anh.




18/9: Cả ngày nhắn Anh không trả lời nữa rồi, cứ nghĩ người Bắc dè dặt, khéo hơn mà đâu phải vậy.
Anh hay lắm nên mình mới thích Anh nhiều thế chứ.
Từ chối khéo đây mà, chắc sẽ phải xa Anh thôi, mình cuốn mình theo chiều cảm xúc, rồi cứ hòng cuốn cả Anh theo.....
Nhớ Anh, Anh thân yêu.


19/9: Mình ngu chi nhiều ngu, sao mình lại nghĩ quá nhiều đến Anh thế? Anh nói Anh khác em - mình tệ lắm sao, yêu quý Anh chỉ thấy Anh đẹp đẽ lung linh, có đôi lúc hơi sợ vì Anh nhạy cảm mà mình thì hồn nhiên vô tư đến thô lậu - Anh thì chỉ chực tìm thấy sơ xuất là mắng vốn mình, đã bao giờ mình cho ai động chạm đến mình như thế đâu chứ, có lúc Anh thậm chí còn xúc phạm mình vẫn nhẫn nhịn, nghĩ Anh chuẩn mực thì theo để sửa cho mình tốt hơn, hôm nay thì đi quá ngưỡng mất rồi, lòng mình thì chỉ muốn Anh vui, cho cuộc sống thêm phần thú vị, mình cũng bệnh nặng bao năm cũng thèm lắm sự quan tâm. Lần nào cũng coi là Anh cố để xa lánh, rồi cứ nhớ Anh , cứ sán vào Anh, để Anh đến chán mình thế này thì vô duyên quá mất rồi. Anh có thật mừng khi không thấy mình? Hay Anh cũng buồn mà làm như vui- cứ nghĩ thế thì phân vân đến bao giờ.
Thôi- coi như mình không xứng đáng, coi như mình vô nghĩa với Anh.

20/9: lại việc gia đình nên em về muộn, cả ngày Anh ko nói câu nào. Sao em kỳ cục vậy nhỉ? Thế kỷ nào rồi mà em còn mơ mộng đâu đâu thế chứ. Thực ra tình cảm của em đối với Anh như em tìm được ánh mặt trời đó, em kính phục và xúc động ngay từ ngày đầu thấy Anh, thấy bạn Nẫu, Anh còn nhớ nhỉ?
Em đi ngủ đây, hôm qua em mất ngủ hơi mệt .
Anh yêu quý ơi!

22-9: Anh nghĩ chi mà nghĩ ác, giỏi làm chi khi trái tim Anh luôn đầy rẫy sự nghi ngờ?
Sợ thật con người với nhau mà sau trước tính đường xa- trong khi em thì thản nhiên đến vậy để yêu quý Anh, yêu quý cái cuộc đời này.
Anh nghĩ gì mà đáng sợ thế? Chẳng nhẽ bài học CHO và NHẬN không ngấm tới Anh- một người em thành kính yêu mến nhiều thế?
Ngay hôm đi về em đã nói: Buồn ơi ta không thể chào mi- buồn chi là buồn Minh chủ của tôi.

24/9: tạm biệt đam mê kỳ cục mà thánh thiện như không thể có trong đời.

HOÀ BÌNH của NGỖNG.

Nào thanh khí công phát rồi cầm bút, quên gõ mấy dòng cho nó thanh với tao nào.
Mở cho con gái xem mấy cái clip đi chơi hôm qua chủ nhật vui ấy, con gái hỏi : Đà lạt hả mẹ? Resort á? Trong khi đó mình đi Đà lạt về cho nó xem ảnh, con ngó cái rồi nhẹ nhàng ...quay ngoắt. 
Đi với năm cái eo đẹp hơn mẫu , năm nụ cười và khuôn mặt đẹp ....chả tả được , đang vui mình chuyển chủ đề một cách ngay ngắn: Bảo sao chị thích con trai ngoan, đẹp của chị chỉ cần giữ chức giáo làng, giờ đủ hiểu cho đủ cuộc sống càng thấy cái ước nguyện ấy có lý- dưng mà con trai bon bon ra đời lo tỉ thí, kệ con trẻ lắm mà. Còn gái nhỏ xinh xinh mong và cất công tạo dựng cho con học nhạc rồi học sư phạm nhạc hoạ thì con vẫn chiều nhưng khèo thêm mà thành chính bộ môn tung tăng với ngành văn hoá, kệ nốt.
Chả biết cách đưa ảnh, ai chịu khó thì qua nhà cái Miêu nữ xem nhé! Cũng được lắm ấy.
Bước chân đến thành phố của em, không thể không bấm máy ngay( Vân Chi ơi - đẹp ...giống mơ) những cây bàng to lớn, lá xanh mướt, tán che rợp cả một vùng, nắng thu đủ nhẹ, đủ đẹp- nắng thuỷ tinh đẹp thế này mà Nó còn đi vào tận Đà lạt mà tìm với chả khen- nhòm mặt con Ngỗng mình chau mày lẩm bẩm. Hay thế chứ, hình như mình chả mấy khi nhìn Ngỗng mà động nhìn là lườm. Trong khi Ngỗng hay đến nỗi thầy mình đội mưa đội gió đến lấy cớ đến ăn cơm để xem mặt kia đấy..
Không tả cảnh nữa, ngại bỏ xừ ....
Tả người: Ui Giời lên xe đi một đoạn mình đã hừng hực ý nghĩ: cái nhóm blog Hoà bình này phải có một cái tên xứng đáng chứ , ......
Vào mâm, rau ngon ngon quá bởi là rau hái ngay vườn, sạch cầm chắc lại có cả lá thuốc, mình chặn bé Mai Anh: nhường chị vài gắp chứ! Cá sông , gà vườn , xôi trắng, hay nhất món ruột nếp cẩm nàng Mai Hương đem theo một hộp, trông cái hộp nhỏ vậy mà nàng ấy lèn được nhiều ghê, nàng này chu đáo hết phần bọn trẻ, còn bưởi nữa chứ - ăn đến khôn vừa sạch vừa ngon. Chủ đề bất tận ...chủ đề , chỉ thời gian là quá ít để hưởng, quay ngay ra với ý muốn đặt tên cái nhóm tinh tuý của Hoà Bình, chẳng cái eo xinh nào phụ hoạ, ghét thật ghét, hai tuần nữa đi công chuyện về Ta sẽ quay lên hành hạ các ngươi( thực ra là mong gặp lại gia đình em, nói thế cho ra vẻ thôi) , sẽ đặt bằng được cái tên cho nhóm nữ tú này( có nữ tú năm nay 48 sang 49 tuổi nhé- khó có thể tin, nhưng là sự thật đó) .
Thôi, đi kiếm củi đây, chiều về còn nhóm bếp ....
Biết rằng con người hạnh phúc đến thế là cùng, nhóm toàn phụ nữ trung trung, tre trẻ mà rừng núi vang vang chia vui, mấy nàng chơi đu mà em trai tóc búi rõ to vác máy quay chuyên nghiệp chĩa máy ghi hình ....chúc mừng các mẫu, tương lai mình sẽ được nhờ.
Chuyến đi không nổi một ngày mà niềm vui đầy ắp, để cho Miêu nữ, Mai, Mai Hương hay Hoa , hay Thuỷ kể cho có đầu có cuối có lớp có lang.Chị Ong mà Ninh bảo menly nhất hội còn bận tự vui, với lại chịu, vừa là nhường vừa là để cho các em cơ hội trổ tài ...con nhà Văn.

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

VẸN NGUYÊN

. Trời lại xanh nguyên như còn trẻ
Áo cũng xanh dù đã cũ rồi
Có chút nếp nhăn hằn con mắt
Mà dịu dàng nắng ánh rất trong

Một cơn tỉnh say không gào thét
Ly ngọt ngào bờ môi mềm hát
Chén đắng tình cờ vẫn cứ ca
Lủng liểng nụ cười như xưa mãi

Vết chân nghịch lây vui bờ cát
Bình minh lên vẽ lại chiêm bao
Ngày dài ngắn làm sao muốn đủ
Nụ chẳng nồng cứ vẫn thơm nguyên

Chạy một vòng miệt mài lối cũ
Nhịp gió Trời, no cả tinh khôi
Chỉ kịp nhìn một cánh chim côi
Ghé nhặt được hạt mầm mới hé

Sông hiền, núi khoẻ, biển hồ vui
Cây non, hoa thắm, những môi cười
A ha là Ta hay Người hát
Cái khúc tình đời cay hoá say.




Bừa một cái xem nắng mưa có khác!

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

HỒNG THƠM .

Mất gần một tuần chăm con gái bị tai nạn , sáng nay tự thưởng tự hưởng 30 bông hồng thơm ở chốn mình bỏ đi sắp ba năm .
Trời mưa lớn , mát mẻ , vết thương của con gái không đến nỗi quá tệ , đóng cửa bật đèn sáng trưng mà ngắm . Phòng khách nhỏ nên mùi thơm rất rõ . Bức tranh bằng lá miêu tả một BẾN VẮNG cô đơn đến tận cùng , dịu dàng đến tận cùng vẫn ở nguyên đó - đã ba năm .
Rồi , dứt bỏ rồi , lòng nhẹ , dạ yên vì tất cả đã đâu vào đó .

. NGÀY MAI LÀ MỘT NGÀY MỚI .

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Chịu , không thể hiểu

Không dám thoát ra vì sợ mất luôn trang này , nhưng xem mail thì cứ thấy bắt mật khẩu , rối trí quá chừng .
Bị một lần ngày xưa tha thiết chơi chị Hương trên blog , đến lúc vỡ lẽ buồn không biết bao lâu , chị em gái hiểu nhau nhưng không đồng quan điểm chị sống ở tầng cao hơn mình quá nhiều xa chị còn buồn mãi , tiếc mãi . Giờ yêu quý Anh nhiều thế mà phải xa trong khi chả hiểu điều gì đang xảy ra , xa một ngời một cây bút mình phục lý do ko rõ , tâm trạng ảnh hưởng nặng nề hơn mình nghĩ , chán ghê chơi mà làm nhau buồn ...con người sao mà khốn khổ thế .

ĐI HỌC CHỤP ẢNH VỚI CHỊ VÂN CHI .



MỘT NGÀY VUI VẺ VỚI ĐOÀN, 

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

BỐNG BỒNG ƠI !

Viết gì ở đây nè
[youtube http://www.youtube.com/watch?v=cJjTTGJqooY&version=3&f=videos&app=youtube_gdata]

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

MIÊN MAN MIÊN MAN

Đọc bên nhà Tuấn trọc cái MIÊN MAN ....nhớ lúc mình mang bầu thằng lớn 6-7 cây số đi , về , nắng , đói , khát hàng ngày , không có cả chủ nhật ngày nghỉ chỉ là ngày lễ . Giờ quay về nhà ở đi xe mấy em trai còn sợ chị vất vả ,nói : về nhà em mua cho chị cái ô tô đi cho đỡ bụi, đằng nhà mẹ đẻ đông và bụi không giống như khu vuwjc mình loanh quanh ở mấy chục năm nay.
Sáng Anh nói đi thăm em dâu ốm nặng lắm rồi , nghe nước mắt muốn rơi .
Nắng nóng , người còn mệt - Nằm im nghe .

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Chìm

Ngủ thích nhất , sao lo kiếm tiền để ăn hoài , ăn đế sống , rồi sao nữa , sống làm việc kiếm xiền để có cái ăn . VẬY

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Chẳng còn

Thế là từ nay em sẽ sống không anh
Quên hết vui, buồn những tháng năm gắn bó
Chẳng còn dằn vặt ... con tim thôi khổ sở
Em quay trở về bến lặng bình yên

Giờ chẳng còn ai làm em mất ngủ  triền miên
Chẳng còn điều gì nơi anh làm em thất vọng
Chẳng còn giọng nói làm lòng em dậy sóng
Mọi thứ xung quanh lại đơn giản như xưa...

Em chẳng còn ngồi buồn trong những đêm mưa
Chẳng còn nỗi nhớ về ai quay quắt
Dung dị với cuộc đời...an vui với cuộc sống thật
Anh phương nào...em đã hết dõi mắt theo

Trái tim em giờ chẳng còn nhịp yêu
Thanh thản đập nhẹ, đều và đúng mực
Trái tim em chẳng còn vì ai thổn thức
Em đã hết buồn những lúc không anh

Con đường em đi giờ cũng hóa màu xanh
An nhiên bước ...nhẹ tênh...hồn phơi phới
Trong câu hát xưa,  em chẳng còn làm núi đợi 
Anh là mây của trời....nên gió cứ cuốn trôi.

( nguồn từ clover)

KHOAN KHOÁI

Mưa suốt đêm , sáng lắt nhắt chưa tạnh , ngồi rốn viết vài dòng tặng Minh chủ của mình .
.
Hôm nay chả ai rủ đi ăn sáng , í nhầm chả có ai để mình rủ đi ăn vào một ngày mát mẻ thế này mà hàng bún ốc cạnh nhà ngon thật ngon Nhưng chỉ muốn ăn khi không nóng , ăn nóng mồ hôi mồ kê khiếp chết . Cái đời này mình có đọc mấy cũng vẫn là đứa tệ , đọc kỹ cái bài CHO và NHẬN rồi sao vẫn thích thú chính mình vì ngoài em trai và chồng ra chưa bao giờ mình để ai mời mình ăn sáng , các cuộc cũng vậy được mời thì thích ai mời mình như thấy bị nợ . Chứng tỏ cực xấu , xấu chỗ thiếu lòng tin ở xung quanh .
Mát trời , trưa lại được mời đi " tiệc to", hì tiệc to thì nên đem theo phong bì lớn - nhưng khoái vì trong danh sách 16 vị đại diện cho mấy trăm người mà mình lại nhỏ tuổi nhất , được dịp sửa soạn tẹo cho bớt giống thằng , tô cái son phát cho môi nó hồng như gái ...( cứ viết gì vui vui lại cứ nhớ cái thằng Cá , nó kém mình xíu tuổi mà khoái cái đứa nghịch như ...nghịch ) .
Hưng phấn , chơi Blog mấy năm thân và yêu cô Năm Lan Man , hồi xưa sống tốt rồi cố tốt hơn vì muốn thế , giờ già , kém hơn vẫn cố vì muốn có thành tích mà " bá cáo" cô nó . Sáng nay vui vì nảy sinh vài dự định lành , và như thuận vì trong tầm tay .
Hiểu và mỉm cười với chính mình . Hôm trước trả lời Miêu nữ là mình hài lòng vì mình ( dù có biết khi đã hài lòng với bản thân là thụt lùi rồi ) , hôm đó mạnh dạn phát biểu với Bạn Miêu nữ vì vừa trò chuyện với con gái xong , con làm mình thấy mình khá là ổn trong mắt con , mừng quá chả biết tự hài lòng với mình có gì hay , có gì dở nữa . Hài lòng vì chọn được chỗ ở và nuôi để con có điều kiện học , tập , sống trưởng thành , đủ 18 tuổi làm mẹ yên tâm ủn con vào đời đầy tự tin .
Lại còn quả hài lòng mới khủng chứ , bắt gặp người mình tôn làm Minh chủ của mình , chả biết trai gái , già trẻ thế nào , liền bắt cóc luôn , từ hôm bắt nhốt Minh chủ vào trong lòng rồi thì tinh thần khá hẳn lên , mặc dù sức khoẻ chưa hồi phục hoàn toàn mà cứ rạng rỡ hẳn lên , sáng nay lý giải được việc tại sao dám nhốt người ta phong người ta là Minh chủ , chịu khó nhặt nhạnh âm mưu kiếm xiền để chỉ làm người hầu hạ sau này .
Chuyện là nhớ ra đã giúp công sức khá nhiều cho cái thí nghiệm làm giàn ga nung đồ gốm sứ của một khách hàng bên Bát Tràng , lúc đó là thí nghiệm làm hoàn toàn thủ công , đúc những cái bép ga bằng đồng có lỗ bé xíu khó khoan vô cùng , mình và thợ thuyền cả công cả sức quyết tâm lắm , kết quả là thành công ngoạn mục nhưng tiền bạc thì hao mà người khách đó cũng không mấy nhớ , chỉ coi đó là nghề của mình , sau này khi người Đức có dự án cho sáng kiến này nghe đâu tiết kiệm nhiều phần % nhiên liệu và đỡ ô nhiễm môi trường , cũng tiếc bởi khách không được đứng tên mà phải nhường cho vị nào đó đứng tên cho hợp pháp để lấy kinh phí còn khách của mình chỉ được một phần nho nhỏ , cũng không trách người khách ấy vì hồi đó ô tô còn in ít bạn ấy thỉnh thoảng đưa khách đến cái quán Ong rừng be bé ủng hộ , hàng xóm xung quanh vẫn xì xào : hồi này Ong rừng toàn khách đi ô tô làm chủ quán cũng ...nở mặt . .Thì ra tự hiểu mình có cái để mà tự tin đó là luồng tư tưởng ( bây giờ tạm nghĩ thế , chốc mát ga ra đường không biết chiều về còn nghĩ thế nữa không , cứ tạm khoái đã ) . Sau khi làm vụ đó và có được thưởng một thùng nho nhỏ bao gồm : gạt tàn thuốc lá, ống đựng tăm có nắp , mấy bộ ấm chén trà mẫu mã cũng khá , về sau chia dần cho người làm . Hồi đó sao lắm người cho đồ gốm sứ thế , trong kho lúc nào cũng vài rổ nhựa to đùng thỉnh thoảng mất công đem cọ rửa lại rồi lại xếp xó .. Bạn khách đó dẫn bạn bè qua ủng hộ trong đó có một bạn dạy đại học Bách khoa ngó cái bản mặt mình vài lần ...hình như được nở ra nên trông có vẻ có ...hậu , tin tưởng dẫn cho mấy trang mạng đặc biệt hồi dó còn phải biết mật khẩu mới đọc được , mình vào đọc ham lắm , nhận biết sớm khá sớm một số vấn đề , may mà mình không khoẻ nên để "quên " đến tận bây giờ ..
...đi đã ...chiều về KHOAN KHOÁI tiếp , hy vọng thế.

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Chàng ở lại

Chàng ở lại cùng em ru giấc ngủ

Của thương yêu nồng dịu chốn trời mây

Nửa cuộc đời em chắt hết đêm nay

Gửi chàng trọn mang theo nghìn năm nữa

Rồi em sẽ ra đi không lần lựa

Thoát khỏi chàng trả lại nẻo đường xanh

Để chàng đi tìm hoa trái ngọt lành

Cho hoa bướm ngọt ngào duyên phải chốn

Duyên em gửi kiếp sau chàng làm vốn

Lại cùng em nồng mặn nghĩa tri âm

Còn bây giờ chỉ là mối tình câm

Của đau nhớ đắng lòng duyên mây gió


( Nguồn  Bolog Hải Âu)

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

LAU ƠI , SẬY ƠI

. Con gọi : Lau ơi , sậy ơi . Nhớ cha lắm , nhớ lắm , mỗi lần nghe Anh nói Anh về Nội, Anh về Má chờ Anh đi là con ngồi im mà tưởng tượng , hạnh phúc cũng không quá hiếm nhưng cũng không nhiều . Con thấy Anh nhiều hạnh phúc khi Anh nói : anh yêu Ba Mẹ Anh lắm , Ba má quý Anh .

Cuối cùng thì khi thiền con thấy hạnh phúc nhất , cái hạnh phúc mộc mạc mà con ghi nhớ nhất lại là bát canh bánh đa mà bà nội dạy rõ sớm nhờ bác , nhờ chú đi chợ mua giẻ sườn ngon vê lụi hụi ninh nấu chỉ để hơn bảy giờ sáng là chống gậy chỉ đến đầu ngõ nhà chú gọi vào : Q ơi ....con hay ngủ bên chú mỗi lần về quê vì bên đấy có lũ em hay lên nhà mình từ nhỏ , gần thân nhiều hoen , bên bà nội và bác cũng thích có đầm sen có đầy đủ tiện nghi như trên thành phố nhưng nhìn bác dâu nằng nặng mặt con không thể thoải mái . Rồi sau này chúng con về đều đem rất nhiều quà , những thứ quà có giá trị về bác vẫn thế , vẫn chả có nụ cười , nhìn Mẹ , nhìn Bác dâu ...nhìn các con dâu của bà nội con thấy vừa sợ vừa ghét nữa , nên con gộp chung vào để ghét đàn bà , bà nội toan con trai nên nhiều dâu , hầu như ai cũng vơ vén ích kỷ , giờ đến chú ruột và các em con chú lên làm với chúng con cũng vẫn thế , vẫn thấy cái tham nó lấn át hết thảy - con buồn cha ơi .Nhìn xung quanh rặt những cuộc sống bộn bề , cuộc sống như sung túc hơn mà chẳng thấy mấy vui . Con một mình một cõi , em trai con giờ giỏi giang biết lo cho cả nhà , thậm chí cả họ hai bên nhưng cách em đối nhân xử thế con không thấy hài lòng . Nếu cứ như Cha sống cho chính trực chắc chắn khó sống lắm nên con thông cảm với em . Em gái con thì giỏi thu vén , lúc nào em cũng nhìn con như người ngớ ngẩn , em mong con biết yêu tiền nhiều hơn , con tập yêu tiền , tập ít chia sẻ miếng cơm để tồn tại mà lòng không vui . Con biết không ai hiểu nổi nỗi buồn trong con , con bấu víu lấy niềm vui là bát bánh canh bà nội nấu cho con mỗi lần con về quê , ườn ra ngủ , cái cảm giác được yêu thương nuông chiều nho nhỏ ấy giúp con còn có mặt trên đời .
.
Nhớ bố may cho con bộ quần áo xoa cho bằng chúng bằng bạn khi đi bắt đầu đi làm bằng tiền đáng ra bố may bộ com lê đầu tiên để đi họp .

Nhớ bố cắt vô vàn thân lau , sậy , trải rộng phơi ngút ngàn bên kho lương thực ngay trong lòng thành phố bỏ hoang ....chỉ để chiều cuối tuần vơ về , cột thành bó vứt qua cổng cơ quan , đun chín được một nồi cám lợn thì hết không biết bao công sức của bố , nắng trang trang - lau , sậy quật vào bao vết rát ....
Anh hay cười con lảm nhảm , ghét con khi con hay nghĩ quẩn , nếu Anh biết con buồn đến thế nào , con thèm được như Anh háo hức về với Má khi trời rất nắng mỗi cuối tuần , cứ hình dung Anh trò chuyện với Má , má con cừi nói lủng lẻng .....
Cũng đi vào giấc mơ sự bình dị để con còn muốn phấn đấu . Tiền bạc và quần áo đẹp con cho là vật ngoài thân , nhưng người đời thì nhìn vào những thứ đó để đánh giá nhau - chán thế.

.

Lòng con chỉ còn muốn gọi : LAU ƠI , SẬY ƠI .

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Có một loài chim
Phong ba bão táp vẫn đi tìm
Bờ này bến khác sao không đậu
Mải miết đi tìm trong đớn đau
Có đâu trong mây kia : Ngũ sắc
Hay thấy trong lòng vẫn bão táp mưa dông .

HƠN CẢ YÊU

Yêu , kính một người lòng hân hoan vì cứ thấy người ấy đủ tư chất , trí tuệ .........hì .
MINH CHỦ ơi ! Tôi yêu Người , Người cần một người xứng đáng dù chỉ để theo hầu , nếu Người nghĩ tôi không đủ tiêu chuẩn tôi đi ngay không ý kiến ....

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

LỰA CHỌN .

Mưa mát , đôi khi quyết định nhỏ cũng có kết quả lớn cho cuộc đời một con người kéo theo những liên quan đến người xung quanh một con người cụ thể ấy . Hay thật , mà mỗi con người là một tiểu vũ trụ , một thôi nhưng quan trọng lắm chứ .
Khủng hoảng có lợi , có lợi với Ong , không bấn lên vì công việc Ong đọc được một số thông điệp cuộc sống rất hay và bổ ích . Khi ngồi đọc với tâm thế thoải mái nhận thấy tiếp thu tốt hơn khá nhiều , hồi này nhà Ong học lại vài thứ thấy trí nhớ có dần hồi phục .
Chơi blog khéo hơn bốn gần năm năm nay , hôm nay Ong mới thấy rõ không chỉ là chỗ để gửi gắm tâm sự chia sẻ vui buồn như mấy chị em phụ nữ hay phát biểu vậy , nếu ta chịu khó và thành tâm với nữung tâm huyết của những người vừa có kiến thức vừa có trách nhiệm ta thu gặt được rất nhiều điều cho mình , ảnh hươrng rõ rệt đến đời sống tinh thần sẽ làm tốt đẹp cuộc sống lên nhiều .
1/- Đọc nhà bạn Miêu Nữ : HIỆU ỨNG CÁNH BƯỚM ......
2- Nhà Bác TT : Văn xuôi : TRÊN TRÁN THIÊN THẦN KHÔNG VẾT NHĂN .
3- Nhà bạn Nẫu quý mến :
+ với : Hôm qua xuống phố đi gần hai tiếng từ Trúc bạch xuống chợ Kim liên làm Ong hãi quá đường phố đông , xe cộ nhiều , ầm ĩ ko chịu nổi .


Khi gia đình bị giải toả để kè hồ , tất cả các hộ qua bên kia sông mua đất làm nhà cho rẻ , mình đã trụ lại nội thành cho các con được theo học một số môn Học ngoài trường học .....
Cất đi đã , lúc khác viết
CON GAI : CON HÀI LÒNG .

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

MÂU THUẪN

Đêm bóng với bánh , xem xong buồn ngủ nhưng không ngủ được - thua bét xác . Tối qua cậu hàng xóm đặt ăn tối rồi ăn đêm cho mấy chục người , bao giờ mình cũng lấy ngược với chúng nó không cần biết mình thích đội nào , hết trận gọi cho em , cười vui như được mùa tuy mình thua , mình chơi mấy đồng còm chúng nó chơi to . Mừng cho cái thằng hay chuốc rượu chi , chị say thì gọi chồng cũ đón về , ai thân cũng muốn vợ chồng mình nối lại , sống riêng vẫn tử tế quý mến không sướng sao mà cứ phải ở chung để cãi lộn nhìn nhau thấy ....ngứa con mắt ...phải ..
Ngày xưa đàn bà mất ngủ dạy xay gạo , thấy các cụ kể thế , mất ngủ vì gì chứ đâu có mất ngủ vì thua độ ....còi .
Mình không ngủ thì tưới cây , tưới có mấy cái cây đến ướt nhoẹt....tảng sáng có cái hạt rơi theo gió hay chim tha rơi không biết , tách làm đôi thấy hai mảnh , xới đất đem " gieo " háo hức phết , khoái vụ thích ở trên cao cho sạch rồi lại thích trồng cây với nuôi gà , nuôi chó .
Để xem cái hạt đấy nảy ra cây gì .....rồi biết đâu hoa gì , quả gì ....
Nhớ cái thằng Tùng kều , nghỉ làm bao lâu rồi thỉnh thoảng lượn qua cô cười toe toét , cái giọng gọi cô xưng con thương thế , nó xấu nhất trong những đứa nhân viên từ xưa tới nay vì bệnh cứ dài ngoẵng , đi Bát Tràng thấy cây bên đường có quả vặt về bắt cô gieo thử ở quán trà , ngày ngày chạy lên sân tưới đúng cái chậu đất có gieo hạt ấy, mấy cô cháu chờ cây lên xem có hoa không nó ra rặt lá .....mọt năm , hơn một năm cũng vẫn lá không chắc trồng trong chậu khôngnđủ dinh dưỡng . Lần này mình theo dõi hạt này một mình , chờ xem nó là cái thứ gì ?

HÌ, VÍ THỬ NÓ MỌC LÊN CÂY RỒI LẠI NỞ RA CON THÌ HAY NHỈ !

ĐETII - CON CỦA ĐỜI NGƯỜI

Tưới hoài , tiếc sao chật chội để không dược tưới cho thoả cơn thích , hì
Mấy trăm m bên kia ...nghĩ thế chứ ở một mình có yên tĩnh có thích nhưng phải rèn vài người lúc mình cần là có mặt ngay . Không uổng lào thầy Thăng bảo : Vua Q .
Em bảo tìm nha fchung cư đi , hì cứ muốn ở khu Đẹp đắt gấp ba lần ....khôn thía .
Bốn thế hệ , hay , hãi chết
Bà ngoại : Ông ngoại mất quá sớm
Dì ruột : không thèm lấy chồng .
Mẹ béo: ......ngông như ngang chỉ thích cô độc
Bé xinh : .......ui .
Mẹ Péo ....các con khỏi phải thắc mắc nửa chữ với mẹ .........

Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

MỆT

Đang vui , dạy xem bóng xong không ngủ lại được , nói với Anh bao chuyện , chờ sáng để gọi Anh dạy , Anh dạy than MỆT , rồi ôm cỏ thơm ngủ tiếp .
Rồi :
GIẬN ONG ANH VỘI QUA NÀNG
MỆT ONG ANH LẠI MƠ MÀNG VỚI AI ?

Mết Anh Ong bỏ rong chơi
Nhớ Anh Ong lặng tìm nơi vắng nào?


ONG MUỐN ANH BAY ĐẾN LAO XAO

ANH CHÚT NHỚ BẾN NÀO HOANG MƠ ?


Ú OÀ ONG CŨNG GIEO THƠ
EO ƠI ! ONG SỢ TRONG MƠ KHÓC THẦM .

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

Em cũng bất ngờ

Em bất ngờ với chính em đấy , lúc Anh nói Anh ngủ đây .......em hỏi sao ....đến mấy lần , rồi nghĩ Anh mệt vì dạy sớm lại làm việc cả buổi để Anh ngủ . Vậy mà thấy Anh còn thức trả lời .....rất ấn tượng với cô bé Cỏ , lòng em không hẹp hòi vì vốn em đâu phải là đứa đàn bà như thế , nhưng rõ ràng một khoảng trống hoác hươ trong lòng em , em trùng hết cả người , vì thấy mình nhạt nhẽo quá , mọi khi chắc Anh phải cố gắng lắm để tiếp em , em kém nghĩ quá , cuộc sống bộn bề , em biết nhưng cứ cố tình để đoạn này em rảnh , lại bắt Anh cho nhiều thời gian của Anh nữa .
Anh ơi ! Anh thân yêu của em , em yêu quý Anh , yêu Anh nhiều lắm , nhưng cần thiết phải nhìn lại mình rồi . Phải tạo một khoảng cách nhất định với Anh thật khó khăn quá .
Em nhớ : thầy bảo CÁI GÌ ĐẾN SẼ ĐẾN , nếu sáng nay đáng em phải đi thì sẽ không chứng kiến trưa nay , thì chúng mình còn chìm sâu vào luyến ái , vừa mất nhiều thời gian còn hại sức khoẻ vì mong ngóng đợi chờ , dồn sức lực và tình cảm thái quá cũng không tốt . Hôm qua em lo Anh đi họp đi công việc cứ phải mau mau về trò chuyện với em , hình như Anh còn áy náy lúc nhậu với mọi người em gọi mà Anh không biết , vì thế em mở một ngách nhỏ giải phóng cho Anh khỏi bận tâm nhiều đến em thôi .
Em có sao nói thế , không biết nói sai đâu , vì cũng chẳng để làm gì nếu tình cảm không có , đêm em thức dạy , nghĩ đến Anh thì viết vài câu chứ ai mà thức đêm nói chuyện , em cũng chỉ chat với Anh thôi , làm gì có ai mà nhiều thứ để nói với nhau như Anh .
Một vài lần chúng mình chưa hiểu rồi hiểu ......thấy rõ mình mến yêu nhau thật nhiều , nhưng lần này không ổn , Anh không còn thấy cần em nữa , không còn cần em nhiều như vẫn cần để chia sẻ , để yêu thương nữa rồi . Chưa đầu cua tai nheo ra sao Anh đã chạy qua than buồn , em chỉ nghĩ Anh đồng cảm với lỗi buồn của em ấy còn ra sức trêu Anh , trêu Anh khôn viết có mấy chữ đa nghĩa , vừa chia buồn , vừa than buồn ....vậy mà hoá ra Anh than buồn thật , trong khi em cứ vô tư chờ Anh về để hỏi ý kiến , để Anh bảo em làm gì cho tốt nhất , Anh quên luôn lời hẹn tối qua với em là ngje em hỏi và cho em ý kiến . Anh bỏ mặc em lại nói ANH NGỦ ĐÂY ......
Từ nay đến tháng bảy Anh bận rộn nhiều , trời thì nắng nóng , mọi năm vào mùa này Anh cũng bận , năm nay tự dưng có thêm em chiếm mất bao thời gian của Anh , em không hiểu nên không tính hết được cái tình cảm của mình vô tình làm khó Anh yêu quý . Chúng mình tập trung cho công việc Anh nhé , bớt thời gian gõ gõ ....sẽ dần bớt nhớ ....hy vọng thế .
Tất nhiên Anh em mình đã từng bệnh tật nên biết cái gì tốt nhất cho chính mình , nhưng em cứ dặn Anh đấy uống đủ nước , hì ...
Công ty gia đình cần sự góp mặt , góp sức của em , em sẽ đi từ sáng sớm đến tối mới về , mệt chắc ngủ ngon . Em thích ở đây nhưng có lẽ sẽ chuyển vè chỗ em trai đi làm cho gần , chứ đường phố đông làm em sợ .
Chúng mình cùng làm những gì tốt nhất Anh nhé !

VÂN VI MỘT KIẾP NGƯỜI .

Đọc ở nhà khác bài viết về một người đàn ông chết vì thất chí , chỉ biết bài bạc và khi chết không vợ không con , muốn viết vài dòng ........
Sáng nay dạy sớm mặc luôn đồ ngủ đi tưới cây, có mấy cái cây bé trước cửa quán trà ..bé tẹo , vì trời còn tối mới dám thế , chứ lỉnh kỉnh thay quần áo nghiêm ngắn thì lại chả xuống hồ mà múc nước ...bẩn tưới cây , nắng quá , đoạn eo bé của góc Hồ tây cạn trơ ra , phải đi lùi ra ngoài mới vục được nước , tưới hết nhà mình , tưới xong nhà hàng xóm , nhìn quanh quẩn không như chỗ ở cũ có lắm hàng xóm lắm cây để thoả cơn tưới tắm , nơi cũ thì tưới bằng bình xịt toàn nước máy, nước sạch , ở đây vắng vì một bên là hồ , đất nhà bên thì để trống ....huỳnh huỵch xách nước hồ lên tầng 5 , cây ở tầng năm , nhà hướng tây vậy mà tươi tốt , hoa thì be bé thôi nhưng đều , sáng nay con ong vàng to đùng vẫn lượn , mãi không thấy nó gây tổ , vì mình ở đâu một thời gian thể nào cũng có ong làm tổ , lần này 6 tháng rồi chưa thấy gì .
Tưới xong nước hồ , thành thói quen rồi cứ lấy bình đi tưới và rửa nhẹ từng cái lá , ướt sũng vẫn muốn tưới , nhìn cây mát nước đọng trên lá sung sướng lắm . Đã định viết ngay rồi nhưng vào thấy nhiều bạn com nên đọc và trả lời , vui lắm vì có bậc thầy mình kính trả lời rất cặn kẽ và ...hay nữa .
Thật ngu muội và xấu xa khi mình không muốn sống lúc con trai hai tuổi một lần , một lần bé gái 4 tuổi ( năm 1990 và năm 2000, vậy chỉ vào nhiwxng năm thật chẵn thì mình mới lắm ngu còn lâu mới tới 2020 , hì.....) . Gia đình lo xem xét gì đó , thầy phán , qua được 37 , rồi qua được 43 thì phải 83 tuổi mới chịu chết . Giờ Nó ham tập Yoga ăn chay ........chắc thèm sống 200 tuổi quá đi .
Lúc tưới cây tự dưng cứ hình dung mình chết , ghét đám đông nên chỉ muốn vài người thân đưa tiễn , hình dung điếu văn cho mình chả có cái gì cho ra hồn , chả có bao nhiêu năm tuổi Đảng , chả có chức vị hay thành tích gì , tốt nhất hình dung mỗi người một bông hoa , nhiều loại chứ đừng đơn điệu ....dù không muốn nhưng chắc cũng không vắng vì ối người thương + tiếc . Lại hình dung rõ , rõ nhất ba chị em bé Hà , Thanh , Thu , tụi nó chả khóc lóc gì lẳng lặng ngắm cô , trước , giò , sau chị em nó cứ lẳng lặng yêu cô theo cái cách bình dị và mộc mạc nhất . Trong lòng mình lắm nguyện , sau cái nhà trẻ tư thục , muốn thế. - tạo dựng cho chị em nó một cái Spa nho nhỏ , thật đẹp . Thương và quý tụi nó thế chứ , nai lưng ra làm , hồn nhiên nhưng biết điều ....
Mà ăn uống tập luyện để đạt tuổi 200 , lúc ấy còn ai mà đưa với tiễn , hâm à .

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Trái ....khoáy

Sáng.....sướng ...nhà hướng tây nắng lên từ đời nào vẫn mát , chiều thì thật kinh khủng , nắng ...nóng nhưng Ong yêu ông mặt trời nên no vấn đề .
Sướng lắm thứ , khủng hoảng kinh tế , đóng mất ít thứ trong ít thứ có , nhàn , ăn, đọc , ngủ, xem . Ăn mặn thử có hơn một tuần , cố cải tạo cho sức khoẻ tốt hơn mà lại tệ hơn , hãi cả cái mùi chính mình . Ăn chay lại cho lành . Lại còn không tốn kém , đỡ lo kiếm nhiều , nhu cầu giản tiện há chẳng phải là một thứ hạnh phúc ?
Sướng từ hôm chủ nhật , trưa nắng chang chang thấy con trai phi đến mẹ gọi ầm ầm mở cửa , một lát thì dâu và hai cháu đi taxi đến , rõ là mình có thằng con được - biết yêu thương vợ con , cách chỗ mẹ ở có gần 2km mà lo vợ con nắng , khiếp thía . Cách có bấy nhiêu khoảng cách mà cháu nội gặp bà chào : cháu chào bà Q ....nó gọi tên bà như gọi bạn , khéo lớn chút nữa mọi người phải giải thích cho nó bà nội là thế nào , quỷ sứ bà nội cháu hơn ba tuổi gặp bà dễ đến chục lần , không đến mười mấy lần ấy chứ . Nhìn con bé yêu quá , hơi đen nhưng nét đẹp , mắt rất đẹp , tinh khôn và bướng , yêu quá đi . Thằng cu con mới gần 9 tháng tuổi trắng , mập , tất cả các nét đều đẹp , nó cười thì thôi luôn ......từ hôm đó tới giờ bắt đầu tính tới tính lui hay về nhà nhỉ ????? " DẠT VÒM " dám đến ba năm rồi , cũng thú , chuyển đến mấy lần , chọn chỗ đẹp , đẹp lại đẹp hơn , tĩnh lại càng tĩnh đẻ thoả mãn cơn cô độc .
Nhìn lũ trẻ lại muốn , lại thèm mỗi sáng xách làn đi chợ , chọn kỹ lưỡng thức ăn , hoa quả , về hì hụi làm theo ý , cũng món ăn tốn thời gian ít nhất gấp đôi người khác làm , rồi bày biện , rồi gọt quả cắt hoa , ưng mọi thứ thì hết nửa ngày , lau dọn cái nhà mỗi bước mát chân thì thôi , hay như vậy nhỉ ?
Hôm nay có kế hoạch rồi , viết cố mấy dòng bày tỏ niềm vui " đích thực " rồi ba chân bốn cẳng mà ...chạy .
Hôm qua các lão phượng sân trường nở bung đỏ rợp trời , thầy chụp cho mấy cái ảnh trên tầng bốn , thò tay ra chạm phượng thơm , nắng sáng bừng khuôn mặt bà nội , mắt trong như mắt trẻ , hì .....sướng .
Cháu gái cầm bút tay trái cả dâu và giai mắng , bà nội cổ vũ : ngày nhỏ mẹ bắt con tập mọi thứ bằng tay trái bao năm con không làm được , kệ nó , lại còn hớn lên : ở với bà , để cô còn dạy chơi đàn lý do thế thôi , đến chiều cả nhà con giai về thở phào vì không gian yên ắng trở lại .
Mắng mình , tự mắng : Đồ tồi , tự mắng bao lần rồi , đồ tồi cứ chỉ chiều theo cảm xúc chính mình , không biết xuôi ngược ra sao , cố biết điều mà vẫn không biết điều . Nhiều lúc mất trắng mắt ra mà thở nhẹ : may thía như là lại được . Trái ....khoáy ?

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

THÂN ....PHẬN

Chờ con gái thi xong em sẽ đi lang thang . Em điên quá khi tự tin nghĩ mình xứng đáng với Anh . Em quả là quỷnh như thầy em bảo . Liều nữa , cứ nghĩ yêu Anh thì có sức mạnh khủng khiếp để tiến lên , để vui nhiều mà sống . Giờ em nghĩ rồi , yêu và ngưỡng mộ Anh thì sẽ tìm cách phấn đấu vươn hơn lên để càng xứng đáng và phù hợp . Giờ em sẽ an phận , thả lỏng cho ngày trôi đây , cho nhàn hạ , rồi chết dần chết mòn hay vùng lên được cũng kệ . Ngày hôm nay dài quá , đêm hôm qua em trắng đêm, tự hỏi sao mình ảo tưởng quá mức với đời sống thật , điên rồ đến thế khi đã ngần này tuổi .
Em lướt qua một số khách cũ , những blog có bài em cũng thích , mấy tháng bên Anh em chẳng thiết , mà cũng chẳng còn thời gian lang thang nhà ai . Blog Tran trung có nhiều bài về Đạo , những lý luận về cuộc sống khá lắm , nó hơi không dễ đọc nhưng em thích . Bài hát " ĐƯA EM TÌM ĐỘNG HOA VÀNG " của Phạm Duy ấy , cứ mỗi hát đến đoạn. : chim ơi chết dưới cội hoa , tiếng kêu vang vọng giữa giang hà , mai ta chết dưới cội đào , khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu . Đến đoạn này đủ trăm lần em khóc đủ trăm , nên em hay hát một mình cho ko ai phải chứng kiến , hồi này tập , em khoẻ hơn , hôm nọ hát với con gái con bảo giọng khoẻ hơn và em không khóc khi hát bài này nữa rồi . Hôm qua bạn TT có vào com bài Quỳng có phải là phụ nữ ấy , bạn ấy viết câu chuyện về ĐỘNG HOA VÀNG , ghi là tặng Ong nâu , em phát hiện ra em giống chàng trai trong chuyện đó , lúc nào cũng cư như đi bên lề cuộc đời ấy .
Anh ơi ! Cuộc sống yên ổn và chuẩn mực của Anh bị em làm đảo lộn ít ngày , em thì chỉ vì say mê quá mà quên cả đúng sai phải quấy , biết sai mà sửa là vẫn được phải không Anh? Quan trọng là mình xa nổi nhau sau những nhớ nhung dày vò vì mình thân nhau quá , chắc rồi cũng qua vì cả hai đều còn nhiều việc phải làm , em đàn bà , có đỡ hơn với lại em chỉ còn lo có một con gái , em biết cả hai Anh em cần phải dũng cảm hơn , yêu nhau là phải đem đến hạnh phúc và niềm vui chứ .
Em chủ quan quá , vì thấy rung động vô cùng trước Anh , cuộc sống bao nhiêu thứ mà em dám viển vông như điên ấy .
Chờ con thi xong , em sẽ vào trong nhà cô Lan man , Anh trai vẫn đợi em , vì em và Anh ấy giống nhau là nghèo kiết nhưng vẫn thản nhiên được , chỉ sợ em bây giờ đòi hỏi hơn xưa , đòi sự giỏi dang mà anh ấy không thể có , bù lại anh ấy không vướng bận gì và chiều chuộng được em , nhường nhịn em .
Em cũng hơi lo vì có khi làm khổ lây người khác vì những suy nghĩ vượt khả năng của em . Nhưng em lên kế hoạch vậy để không lưu luyến Anh nữa , như vậy cũng có tội với Anh của LM nhưng có vẻ tạm thời làm suy nghĩ của em đỡ quay cuồng .
Anh nhé , anh ơi .....Anh sống yên ổn với gia đình , tha lỗi cho em nhé , vì ước nguyện của em điên rồ quá , vì em yêu Anh nhiều quá , tha lỗi cho em .
Tỉnh táo nhận ra mình sai nhưng lòng buồn lắm , mến phục , ngỡng mộ , em thái quá mất rồi , Anh ơi! Biết vậy , chúng mình dừng nhé !
Cho em mè nheo mình một chuyện : đừng bao giờ nghĩ xấu cho em , cô bé Thuỷ em kể đi cùng bạn LC đó nuôi hai đứa con trai còn một đứa bé , Thuỷ hay ốm , em ấy bị phổi yếu , chỉ viết lách kiếm cơm mà còn phải đi thuê nhà ở , emmđang muốn giúp bằng cách sang nhượng để rẻ cho nó quán của em , nó vay mượn bạn bè sửa sang đi rồi mặc cả chủ nhà xuống giá , ở và làm việc luôn ở đó cũng tiện , Em giờ cho phép mình rút khỏi lo toan vì em không tập trung và cũng không còn đủ khả năng theo việc nữa rồi .
Hôm nay chỉ muốn uống thật nhiều , ăn thật ngon mà ngủ một giấc cho đã , nhưng phải kìm vì triệu chứng gan rõ quá rồi , người ê ẩm từ hôm chủ nhật , có cố cũng chỉ là cố .
Anh thân yêu ! Em vẫn cứ nói với Anh tất cả như Anh là người bảo trợ cuộc sống của em vậy , em nghĩ mình là con thú cô độc quen rồi , dũng cảm lắm , nhưng rõ ràng em có cần tình thương nơi Anh , cần tình cảm của Anh .
Anh .......môi vẫn cong gọi Anh , cứ để nguyên vậy Anh nhé ! Cái đoạn mình hết lòng với nhau , thật tuyệt .
Lát em đi tập , rồi xem ở đâu có gì hay đi xem , lâu lắm em không đi xem rạp rồi , ra ngoài cho đỡ bấy .
Yêu Anh vô cùng và xa Anh đây , Anh của em , sẽ vẫn mến , vẫn phục , vẫn luôn bên Anh , nhưng dũng cảm anh nhé , dừng lại tình cảm cho đúng mức cần thiết , sao không nghĩ nổi đến những lúc khổ sở thế này chứ ? Tại chúng ta sinh ra vào thập kỷ ấy , văn hoá , tôn giáo áy, không có quyền sống cho mình nhièu khi chưa xong những nghĩa vụ nhất định , mà danh sách những nghĩa vụ dường như là vô tận .....

Tạm biệt Minh chủ của em , em cũng tìm một cuộc sống tạm ổn vậy , cuộc sống sẽ hài hoà thôi khi người ta gói kín và chôn sâu khát vọng .


VỀ RỪNG

Thế là hôm nay hai Anh em một lời không nói với nhau , em thèm vào chát với Anh lắm , nhưng hứa với lòng Tạm biệt nơi đó . Điện thoại Anh cũng cố tình không liên lạc nữa , em cũng đành . Tự dưng hứng thú đi rừng . Bé thì thích biển thế . Từ ngày ốm đi nghỉ hầu như đi rừng , có năm , lúc ly hôn thì đi biển một mình , hoặc đi với mấy người làm cho có . Phải đi lấy máy ảnh về , đi vài ngày cho thư giãn thôi . Hơi xấu hổ đây này Anh ơi !
Thôi đi làm , may quá còn công việc không ngồi nghĩ chắc khùng quá , đọc hoài mắt mỏi quá rồi .
Anh .......vẫn nghjch cong môi ( thực ra môi cong nên nó như con trẻ ) gọi thế , thấy thân thương , tự cho mình quyền yêu thương , quyền sống .
Anh . Em cũng cố gắng tập đều như Anh nhỉ , cho ngày ngày không quên .

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

QUẺ HẰNG

      Mình giành quyền đặt tên cả hai con , sao cho không bị trùng với nhiều người , không theo mốt , lúc sinh con trai lớn năm 1988 , cả phố nhan nhản tên Long , con gái nhỏ 1994 trường lớp nào cũng thầy toàn là Linh. . Hai đứa trẻ chọn hai cái tên theo ý mẹ cũng chìm chìm , góc góc như mẹ muốn trong cõi này ( HẢI AN và AN LÊ ). Mình là con đầu bố , mẹ chắc phải cân nhắc nhiều lắm cho cái tên của mình.
     . Ngày con ngố chịu khó. các tối thứ bảy qua cầu đi " học " Kinh dịch , chữ thầy cho không nhận được là bao nhưng tư tưởng thì nhận được chút chút.. Thầy giáo già hơn 70 tuổ mà sức làm việc tuyệt vời , phải chăng trí tuệ và tinh thần Ông vượt lên , vượt qua đời sống đời thường , tận tâm tận lực để đem đến cho " một lớp người Việt biết thương yêu giống nòi" những kiến thức cơ bản về cái đẹp , thầy dạy Mỹ học trong trường Mỹ thuật cái đẹp theo chính khoá , sách vở . Còn cái Đẹp thầy và trò xếp bằng dạy và cùng bàn là cái Đẹp toàn diện , bao hàm cả cốt lõi con người .
    Bao kiến thức thầy đắp bồi mình thu được ít lắm , chỉ biết và nhớ nhất quẻ Hằng bằng cảm nhận bản năng may sao lại trùng khớp hoàn toàn với nội dưng dịch của thầy . Còn 8*8=64 chỉ là phép tính , có cả đời học cũng không dịch hết được .
Cái thầy tiếp sức cho mình nữa là quy luật : Cái gì đến ắt đến. Nhớ hồi đó 2006 công việc cũng như tơ vò y như tình trạng bây giờ , bây giờ còn có giải pháp dù giải pháp không mang lại điều tốt nhất . Lúc ấy mình khủng hoảng lắm , ba tuần liền cuối giờ nán lại , dù thầy dành cho khá nhiều thời gian để phân tích quẻ của mình một cách tận tình cho mình yên tâm , cả ba tuần vãn câu kết : Con không có quyền quyết định , quyết định này phụ thuộc người khác , ở xa . Tuần thứ tư thầy bảo có chuyển biến tốt , thậm chí theo ý con đấy , thở phào mừng , nhưng giờ nhớ lại - đúng là cái gì cũng có giá của nó. Làm sao con người có thể chỉ được mà không có mất , CÔNG BẰNG hay CÂN BẰNG .
      Nữa , lần lượt thỉnh thoảng thầy hỏi họ tên từng trò , giải thích cặn kẽ từng cái tên , cuối đợt học mới tới lượt mình dù cũng nóng lòng hỏi . Muốn là thầy khắc nói chứ cứ hỏi nhiều cũng không thể . Vì chân mình đau được thầy cho ngồi trên ghế phía sau lưng thầy , cả buổi học thường là hai tiếng rưỡi có hôm kéo thành ba tiếng thầy cứ ngồi xếp bằng dạy , trong khi trò ba tuổi ranh cứ đau đớn ngọ nguậy trên ghế . Gần cuối thì thầy nói đến tên cô bạn Thanh hơn mình một tuổi , cả họ cả tên nói lên cô ấy thật sung sướng và may mắn , nét mặt nhẹ nhàng thư thái , da trắng , búi tóc to và nặng , nụ cười tinh khôi thật đẹp, bạn Thanh trẻ lắm , hồi đó mình già hơn bây giờ . Đến lượt mình thầy trầm ngâm lắm , đọc cả họ tên lên không nói ngay như mọi người , rồi thầy phân tích rất sơ sài : Bản thân chữ Quỳnh có dấu huyền đã làm con khổ , thay bằng dấu sắc thì con thành Quýnh , quýnh quáng - con hay bị cuống , thay bằng dấu hỏi thì Quỷnh - điều này đáng lo vì con sẽ chẳng giống ...bình thường , có bạn chêm vào : thưa thầy quỷnh là sao có đến nỗi như hâm hâm không ạ ? Thầy không trả lời , hay không muốn trả lời thì đúng hơn . Dấu ngã thì không có ý nghìa gì . THÔI CON CỨ LÀ QUỲNH BÌNH DỊ TRONG ĐÊM , thầy bình thản trở lại khi chốt câu cuối .
         Vâng , con nhận câu cuối thầy cho , nhưng con biết thầy thương trò nên lo nó quỷnh , nó khăng vói những niềm riêng khó tỏ bày .
Con nhớ có tám quẻ , các bạn nhớ được , đệ tử ruột của thầy mất công bày cách nhớ dân gian cho con tám quẻ ấy , không khó nhưng con cũng không thể nhớ nổi , huống hồ tám lần tám sáu tư .....

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Quỳnh ? Có phải phụ nữ ?

Bố ơi ! Bố đi sớm quá , con uống bia từ bé , là bạn rượu khi bố buồn , khi Tết về bố nhâm nhi . khi mẹ và các em về quê thì con càng đúng là gái rượu dù chả bao giờ bố nói thế !  Con mạnh mẽ từ khi còn bé quá , chiến tranh tưởng chừng như không ảnh hưởng nhiều đến những đứa trẻ ,nhưng với con những ngày sơ tán xa bố mẹ , cô bé 5 tuổi đã nhìn cuộc đời ở góc không trẻ con chút nào . Khéo lại cám ơn chiến tranh ?
     Cũng như cám ơn sự chia tay tử tế của vợ chồng con tạo nên hai dứa trẻ đầy sức mạnh . Con gái con , mối quan tâm gần như duy nhất giờ này cũng khá ổn , biết SẮP XẾP như con từ bé . Mẹ và các em ổn , chính con là điểm yếu nhất của gia đình , con hài lòng vì điều đó .
   Năm  tuổi con đứng nhìn ông Nội cho Anh con quà , con đứng cạnh đó và không nhìn thèm thuồng như đứa trẻ khác , con tập cho mình từ đó cái kiểu không cần gì , đó là tốt lành hay ngu ngốc ?
      Giờ này con vẫn sống kiểu đó và đi tìm câu trả lời , nhưng dù câu trả lời sao thì con vẫn thích cái cách con chọn . Kỳ lạ sao trời nóng mà con không nóng , chưa rét con đã thu lu lại rồi , kể cả khi vận động con cũng không nóng nhiều dù cũng vã mồ hôi ?
     Lúc mới đi sơ tán về , vào lớp một , học vỡ lòng ở quê ( công cha như núi Thái Sơn , cám ơn Bạn Nẫu để Ong có khoảng khắc này) . Vào lớp một nhà mình bé tẹo , 6 người , con nhớ khi ngủ trưa cái quạt tai voi hỏng , chỉ có cái tai chuột kêu lạch sạch không quay được , mẹ con quay qua cho mấy đứa bé , bốn chị em nằm chung một cái quạt bé tẹo - con nằm im như xem cái nóng .....phải vì vậy mà con quen chịu đựng và biết chịu đựng thật giỏi - mọi thứ ?

      Con có là bé gái không ? Có chứ ! Con nhảy dây , chơi chuyền khá lắm , tóc con dài mà cũng tết đuôi sam như các bạn đó thôi , nhưng con cũng chơi nhảy ngựa , cũng chơi bi , đánh đáo , thậm chí chơi khăng như bọn con trai .
      Lớn lên con có như thiếu nữ không ? Con thích trồng hoa bên cạnh luống rau , vất vả mấy thì vẫn thích cưng cưng một con chó con hay đồ vật đẹp , thích vẽ , thích nặn đất sét , nhưng con chưa bao giờ thích trang điểm như một cô gái bình thường .
       Lấy chồng , có con , con có phụ nữ không ? con nuôi các cháu ...đến giờ này con thấy khá tốt , bố các cháu ung dung yên tâm cho con chăm trẻ , thỉnh thoảng còn trêu : mẹ kiêm Cô giáo , kiêm cả Bác sĩ . Có lúc như khen có lúc như mỉa mai vậy . Thấy vợ giản dị quá chồng con còn phải giục làm điệu , làm đẹp , con cũng chỉ cười , con giữ nụ cười như không ấy bao năm bao tháng rồi , con không tính nữa .       Con sợ tất cả các mùi , kể cả mùi thơm , chồng con có đoạn quần áo bảnh bao , tóc tai mượt mà xịt gôm giữ nếp tóc , có mùi thơm đâu đó của son phấn đàn bà , thứ con vốn không ưa . Con sợ chồng luôn .
     Giờ con ở với con gái con , con có đàn bà không? Con gái con , con bé đang ở tuổi đẹp nhất , nó đẹp thật , trắng trẻo , thông minh và mạnh mẽ , đi học bọn con trai cùng lớp gọi cháu bằng chị , quần áo , đồ dùng màu sắc thanh nhã , con ở biệt lập, có cái quán xinh là nơi kiếm sống và tiếp khách luôn , vốn ăn uống đạm bạc ,mẹ con con ăn theo cơm thợ luôn , hoặc bánh mỳ qua ngày , nơi con ở vắng lắm , bao giờ con cũng chọn nơi ít tiếng động nhất có thể để sống , cái bếp bé xíu chỉ thuận lợi cho việc nấu mỳ tôm , cháo , con gần như quên các món ăn ngon mất rồi , dù con vẫn nhớ cách làm và có lúc thích , muốn làm , bày biện thật đẹp cho món ăn nữa , con có còn là đàn bà không?

      Giờ con quan tâm đến cảm xúc của con hơn , cũng muốn có ai bên cạnh đi dạo một tối nào đó vào ngày đẹp trời , đêm chưa ngủ vì ánh trăng đẹp quá cũng muốn chia sẻ . Con coi trọng mình hơn đòi phải tìm cho được một Minh chủ xứng đáng , con cũng mơ lại giấc mơ xưa có một mảnh vườn như lúc con còn nhỏ , trồng mướp , trồng bầu , bí , hoa hồng , hoa cúc nhỏ , lụi hụi hai bố con , trồng trồng , vun vun , tưới tắm .
     Giấc mơ của con có đàn bà và xứng đáng không ạ ?
CON VÀ CHÁU GIỐNG NHAU ÔNG Ạ , THÍCH NHẤT LÀ XONG MỌI THỨ ĐỂ ĐƯỢC NGỦ , NGỦ NHIỀU LẮM , NGỦ KHÔNG CẦN ĂN LUÔN . CON CÓ PHẢI PHỤ NỮ KHÔNG Ạ? Con có xứng đáng công cả cha và mẹ sinh ra , mất công nuôi con không chứ?

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

SỰ RÀNG BUỘC VÀ CHỮ ÁI

   BIẾT MÌNH , BIẾT NGỪOI - PHẢI CHĂNG LÀ ƯU THẾ CỦA BẠN ONG . CON ONG CHỈ VÔ TÌNH NHƯ NGẪU HỨNG NHƯNG ĐẦY ẮP TÌNH NGƯỜI , LÒNG NHÂN ÁI TRỜI BAN CHỨ ĐÂU PHẢI ÁP VÀO MÀ CÓ .
    CÂU CHUYỆN NHƯ CỔ TÍCH VỀ TÌNH BẠN GIỮA HAI CÔ BÉ Ở ĐỘ TUỔI 14- 15 VÀ SỰ NGOẠN MỤC RUNG ĐỘNG LÒNG NGƯỜI SAU 18 NĂM XA CÁCH , ĐỂ CÓ MỘT CÁI QUÁN ĐẸP NHƯ MỘNG CẢ HÌNH THỨC LẪN NỘI DUNG GIỮA LÒNG HÀ NỘI . HÀ NỘI CÓ HÀ NỘI CÓ ẤN TƯỢNG HƠN BỞI ONG RỪNG QUÁN ....Ồ CHẮC CHẮN RỒI , BẠN BÈ BỐN PHƯƠNG , TRONG NGOÀI NƯỚC CHẲNG ĐÃ GIỮ THIỆN CẢM ĐẾN THẾ VỀ MÓN ĂN PHỐ CỔ CỦA ONG RỪNG , ĐÃ CHẲNG THIỆN CẢM ĐẾN THẾ VỀ CÁCH TIẾP ĐÃI NHẸ NHÀNG MÀ ẤM ÁP CỦA NHỮNG NGƯỜI VỪA LÀ CHỦ VỪA LÀ NGỪOI LAO ĐỘNG TRỰC TIẾP Ở ĐÓ .........
     CUỘC ĐỜI CỨ TRÔI , MUỐN NHÌN NGẮM NÓ ĐÂU PHẢI AI CŨNG CÓ ĐỦ ĐIỀU KIỆN MÀ RONG NHAN , MÀ BAY LANG THANG NHƯ CON ONG BÉ NHỎ , LANG THANG ĐẤY , NHƯNG RÕ RANG MẬT KIA VẪN THÀNH TỪ MUÔN VÀN BỤI PHẤN LI TI. TRÊN ĐƯỜNG CHƠI NHỎI ONG CHỈ TRANH THỦ THÔI , GOM GOM CHÚT CHÚT THẾ LÀ ĐỜI TƯƠI . ........
      Anh bảo : ràng buộc , cuộc sốnng ngoài kia đi nhẹ lắm , muôn vàn ái ố hỷ nộ , qua được hết các cửa con người nhận ra tóc mình bạc rồi , vẫn đẹp , vẫn hài lòng với tất cả , người ta hùng hục phấn đấu cho những mong muốn thường nhật cớ gì không hài lòng khi đạt được những mong ước ấy chứ ? Hôm trước em viết vài chữ : HƠN CẢ ĐÚNG ....nhiều lúc em cứ viết linh tinh thế thôi như chả nói về cái gì cụ thể nhưng biết " nhìn " sẽ nhận thấy sự gửi gắm nhẹ như cánh hoa vàng .....( anh hãy nghe cùng em bài : NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY.... KHI ĐỌC NHỮNG CÂU CHỮ NÀY NHÉ ! NHỮNG CÂU CHỮ EM VIẾT VỚI TẤT CẢ NIỀM VUI SỐNG DÙ ĐÊM QUA EM KHÔNG NGỦ CHO TỬ TẾ ĐƯỢC VÀ MẮT EM SAO MỜ THẾ ) . ....
       Anh ! Anh yêu quý ! Dừng lại cho lòng Anh thoải mái hơn , sống cuộc sống bình dị của nhà giáo với lòng Nhân ái thế là đẹp rồi , Anh còn quá niều việc phải làm chứ đừng gọi là ràng buộc Anh nhé ! Bạn Ong yêu luôn mong và cầu những gì tươi đẹp nhất cho bạn Nẫu yêu của Ong , CHÚNG MÌNH LUÔN BÊN NHAU ở đây thôi , lặng lẽ bên nhau Anh nhé !
     Anh cứ yên tâm , hôm trước em viết : GÓT SEN rồi đó , ai cho em được làm phụ nữ chứ ? Em biết lắm và vui vẻ đi tiếp cuộc sống này , dù cuộc sống hay dở thế nào , em vẫn chủ động được , Anh biết không em đã như một bà cụ non từ lúc 12 tuổi và từ đó em giữ nguyên thái độ với cuộc sống này . Chúng mình cùng nghe TỰ SỰ CỦA TRỊNH CÔNG SƠN , nghe nhạc của bạn Sơn này bao năm , giờ mới được Anh thân yêu dẫn link cho lời tự sự này ...em quê thế đấy , chắc hắn em đã sống không rẻ rúng cuộc đời mình .

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

! ! !

EM ĐI NHẸ GÓT HỒN THU THẢO ( ở đâu ra cái câu này không biết nữa ) ....tự dưng cứ có tiếng ngâm ngọt , trầm ....mà dưng dưng ....nước mắt chẳng oà ra chỉ lặng lẽ lăn.
. Có ai trên đời này hiểu khóc được cũng thí vị lắm . Nhất là lúc nhớ bố , gầy gò , bốn mấy tóc bạc rồi , bạc vì tội mình học không như bố mong đợi , bạc vì mình lấy chồng sớm , nhà chồng lao động vất vả , bố phải chứng kiến bàn tay tháp bút của con gái , bàn tay bố giữ để con chỉ cầm bút , bát cũng để bố rửa cho , cơm để bố nấu , y như bác Hoàn sau này ....câu chửi yêu : tiên sư bố chị để đấy cho tôi chị lo học đi . Cả nhà , cả họ kỳ vọng ở mình , rồi chỉ vì cái thú đọc sách lớn quá , cái ý nghĩ luôn ngông cuồng đòi xem , đòi biết , đòi hiẻu tất cả . Rồi đi đường vòng cũng hoàn thành tâm nguyện của bố.
. Cuộc sống của mấy mẹ con khi bố đi sớm vất vả , nhưng đến giờ này tạm coi là khá , cái được lớn nhất là hiếm hoi gia đình nào có thể có là anh chị em vì nhau vô điều kiện , họ hàng cũng được nhờ . Ngày bà nội sống , mình bé về quê ở suốt ngày xách cơm canh cho bà cụ mẹ liệt si cô đơn không nơi nương tựa , cả đống cháu gái nghe bà cùng bà chăm sóc đến lúc bà cụ mất . Lúc bà cụ được phong mẹ VN anh hùng , bà nội cũng được hưởng chút chế độ gì đó . Nhưng có gì đổi được tình ngươi bao năm từng ngày từng bữa cơm , lại còn tắm gội cho cả hai bà , một bà còn hỏng mắt chỉ dờ dẫm thôi .
.Bà nội.....cơn nhớ thương lại về đầy lồng ngực con rồi bà , bố Đoài , bố Hoàn ơi ...con mệt con mệt mỏi vì đời sống vì những mong ước con không làm được . Giờ em trai lại nuôi người Anh họ bị mắt mờ dần rồi mù hẳn , người Anh họ giỏi nhièu thứ nhưng cũng can tội đọc nhiều , người mù lại còn lếch thếch vợ con , lúc mình dồn tiền vào xưởng cứu bạn ...Hằng Đỗ bảo: coi như nhà chị có mả cứu bần
. Ấm ức Anh đấy , đáng nhẽ đi rồi , bao nhiêu là việc , hẹn rồi bỏ mặc em . Em không thèm buồn đâu , tủi thân một lát là đứng dậy đây , sáng nay vừa khoe Anh là em phụ nữ hơn khi biết âu yếm . Nhưng ai cho mình phụ nữ chứ ?????

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Niềm vui

Nhiều bạn để nhạc chờ điện thoại , rồi để ở trang của mình câu : mỗi ngày tôi chọn một niềm vui . niềm vui của mình bao ngày nay là mỗi sáng mở mắt sẽ nghe thấy Anh thì thầm ( eo ơi , nói rồi xin phép chị hẳn hoi .....ân tình này lung lay đất trời cơ đấy , eo). .sẽ thấy một tin nhắn của đêm em chưa xem , hay một tin lúc sáng sớm ...lo lắng nếu tối trước em than mệt( ko bán than nghe , em nhớ rất nhiều câu Anh trả lời mọi người đấy) , hoạc một tin chat em chưa đọc dù sót khi em đã thoát nhanh hay đôi câu buổi sáng , nhớ nha yêu em đón từng lời từng chữ của Anh , nên tiện vào ol mà ko có em cũng để lại vài câu cho em mừng nha yêu.hôm qua nóng quá , sáng nay cả thành phố nhưu dạy muộn , hơn 6 h rồi mà vẫn yên tĩnh , cây dâu da xoan hoa trắng tinh , thơm nhẹ , lúc nhỏ , không đến tận lúc lập gia đình rồi em vẫn thích ăn lá nó với muối . Nhớ cái Khánh con bạn làm hoa cô dâu cho em , nó ngắt lá rửa sạch , rồi đem theo muối cho em ăn , nghiệm ra em toàn được bạn gái cưng thôi , vì đàn ông con trai em hay lánh lánh đấy . Khi nào gặp Anh em sẽ ôm cổ Anh , thơm mãi , hôn mãi ....Anh đừng lo nhé! Em bồng bột chút thôi , nhưng nhất định có " văn hoá" để Anh ưng và tự hào vì em của Anh.. Cái chỗ em ở thú vị lắm nhé , toàn người nước ngoài thuê nhà thôi , nhà nghèo thì bán đất đi hết , nơi khác đến xây vô số nhà đẹp . Nhưung những người ở lại thì rất hay , họ nuôi gà tre , nuôi rất nhiều chim , sáng thế này chim trong lồng , chim ở ngoài ríu ran vui lắm . , quán ăn thì rất ít nhưng ngon , đường cũng vắng ....hồi này không có mưa , nước hồ cạn lộ cả đáy ..... Con gái chuẩn bị đi học , hôm qua hai mẹ con đi ngủ sớm ,con kể : nóng quá bọn con chui vào căng tin mua một que kem ăn rồi ngồi cả giờ cho mát chờ giờ học chiều , em hỏi : mỗi đứa một que , nó bảo không có một đứa mua thôi , một mùnh ní ăn còn bọn con " trốn " vào cho mát . Hôm nay em đưa nó cả đống tiền lẻ bảo hôm nay ăn kem trốn nóng với các bạn . Hôm nào Anh kể các con cho em nghe với , em mà làm dì thật tụi nó chắc chắn sẽ yêu em ( nếu chị ừ ) , nếu các con thật sự yêu kính Ba , thương Ba sẽ ừ cho coi . Con gái em cũng ăn uống chán đời như em vậy , chả thiết cái gì , thầy em bảo em không thích mua sắm thì thôi chứ con còn bé mà không thích gì như thế không tốt ( em kể rầu nhỉ , đi siêu thị bạt ngàn thứ bắt mắt mà cả hai mẹ con ơ hờ như không , đi mấy vòng chỉ lấy sữa tươi là hết ) ..Đấy con ong vàng to đùng cứ quanh quẩn , nó chưa chọn được chỗ hay có chỗ khác rồi , thấy sáng nào cũng lượn ngay đầu em này , hôm nọ em còn chụp ảnh nhưng ko được , thấy mỗi ngực em vì em giơ ngược cái ipad này , con về xem ảnh trêu em , khoe hàng à .....em ko biết cách xoá , nhờ con , nó trêu để nguyên , trông hãi lắm . Trời ạ , sao em ngu cái sử dụng thế chứ . Yêu ơi , nóng thế yêu mệt chút hả , em lại viết linh tinh Anh phải đọc để như bên nhau chứ?
Nhà em nhiều điều hoà lắm , hay em gửi một cái vào nha yêu , cái điều hoà 18.000 ấy , mát lắm . Nha? Yêu ?chỉ tội tốn điện thôi , Anh ơi ! Em ước gì làm được mọi thứ từ nhỏ tới lớn cho Anh của em vui , hạnh phúc .

Cho mềm Anh ra

Không thèm ý kiến câu này của em hả chàng?

NUÔI , DƯỠNG

Sinh con cái thì đương nhiên sẽ chăm chút nuôi dưỡng cho con lên người . Tình yêu cũng thế nuôi dưỡng thì mới sống , mới phát triên đẹp đẽ nhỉ ! Nhưng đứa trẻ có tố chất , có gien tốt chắc chắn sẽ dễ nuôi hơn , tình yêu có sức sống đặc biệt từ đầu liệu có bền vững và thi vị như mong ước .
Em như hâm ấy , cứ nghĩ đến được ở bên Anh , cứ nghĩ mình đủ những điều cần thiết để Anh cho về bên Anh . Quên mất còn bao việc phải lo , còn bao điều phải nghĩ . Em đơn giản nghĩ ai cũng phải sống và làm việc nhưng sống phải vui mới thích, lắm khi nhìn mọi người căng ra sống thấy hãi , mệt. Mải yêu , mải ngắm Anh quên mất những điều kiện cần và đủ . Nhưng cứ thế này có hay không nhỉ ? Có hay không Anh ? Âu yếm ngọt ngào , có ngọt ngào ......mọi thứ đều đang đẹp ......ui nhớ . Tạm thế Anh nhỉ , rồi gặp , rồi vui , rồi ...

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

LỘI NGƯỢC

Chẳng phải thách thức với cuộc đời nhưng rõ ràng nó đã lội ngược được thời gian . Chẳng phải ngẫu nhiên bà con cô bác bảo : sao ốm đau bệnh tật thế , cuộc sống vật lộn thế mà mắt nó vẫn trong , nụ cười vẫn như nắng . Có phải niềm tin ở nó với cuộc sống mãnh liệt ? Không , không nó chỉ luôn nghĩ sống ít thôi , sống ít thôi để khỏi phải chuẩn bị nhiều . Một ngày cái linh tính nhiệm màu cho nó tìm thấy Anh , chẳng có gì nó vẫn ngạo nghễ : BIẾT ĐÂU ONG KHÔNG CÓ GÌ THÌ SẼ LẠI CÓ TẤT CẢ . Có Anh cuộc sống với nó như bắt đầu , nó tập tành đều đặn và đầy hưng phấn , nó chối bỏ tất cả chỉ để dành thời gian giao tiép với Anh , cả người thầy đáng kính cũng phải thắc mắc vì sự thay đổi của nó , Cũng biết có thêm sức khoẻ vì hết lạnh rồi , công việc nó định gạt hết đi và bắt đầu sự nghỉ ngơi đồng nghĩa với sự chối bỏ chính mình , làm người về hưu sớm lặng lẽ thụ hưởng cuộc sống nơi góc phố yên tĩnh . Mấy ngày hôm nay nó lạ lắm Anh ạ , có những vui vẻ hưng phấn nảy nở trong nó , đêm qua nó không ngủ , bức tranh nó vẽ hình như hơi trừu tượng nhưng lại đủ đầy sắc màu và lung linh lắm . Nó hào hứng đợi ngày mai , tươi rói....

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

CHO BAO NGÀY CÙNG CỰC CŨNG NHƯ KHÔNG

Hai chị em có thể ngồi im rất lâu , chạy qua cả hai cái đầu vẫn tương đồng luồng suy nghĩ . Nhân gian cùng kiểu , nhặt ra được chị em nó chung một đường . Nhìn chị cứ như sống theo ý riêng nó không ý kiến bao giờ , nó gật gù ...vậy . Hì hụi gì nó cũng làm , bất kể thời gian , sức lực , trí tuệ bỏ ra dâng hiến cho cuộc đời . Chị sớm nhìn ở nó tố chất lãnh tụ . Người đời rì rầm chị đỡ nó , biết đâu nó mới là người nâng đỡ lại . Mấy tháng mải miết với Người của chị , kệ cho em công với việc , hôm nay chợt nhận ra nếu chàng bỏ ta mà tìm nơi khác cho những yêu thương mãnh liệt của ta rơi vào hư không , chàng đem những rung động của chàng tặng một nơi ta như biết , thì ta sẽ ra sao? Em lúc nào cũng điềm đạm , nhìn chị vui mừng quên hết thế gian khi yêu Người đầy cảm thông . Khi chị nói sẽ đi , sẽ đi vào trong ấy với Người , em còn xui đi luôn đi cho mắt thêm rực sáng , cho những ngời ngời cất thành tiếng trên môi. Ô ! THẾ MÌNH VÀO KHÔNG AI ĐÓN THÌ SAO ? TA NGANG NGỬA BƯỚC , BƯỚC NÀO VÀO , RA ? Ô HAY ! HAY TA BAY ? BAY , NHÌN CHÀNG MỘT THOÁNG RỒI XA . MẶT NGƯỜI DẪU CHẠM LÒNG NGƯỜI CÓ VƯƠNG? Em ao ước gặp Anh , đấy : cùng cực khổ mấy giờ hơn hớn chẳng thiết gì xung quanh , vậy mà gọi hoài Anh có ơi đâu ?

Quờ ....quạng

Quờ quạng trong đêm mong chợt chạm , Anh đã chạm nhầm ai?
........quờ quạng trong đời mong không đặng , ai may mắn như em ?
.....mình chạm nhau thật sao khi đêm đen kịt ?
........Môi tìm môi không chạm vẫn nồng?.
Hu huhu TỈNH DẬY QUỜ TÌM MONG HƠI ẤM , THẤY NGƯỜI TA SANG NHÀ KHÁC CÒM RIÊNG , KHÔNG CHEN LẤN MÀ NGHE TIM TỊ NẠNH , MỘT CHÚT HỜN , MẮT NHÍU , MÔI CONG . MỘT THOÁNG CÓ GÌ CHẠY , CHẠY ...QUA EM
Chàng ơi!

Anh có mãi trong tôi

Chắc hẳn rồi Anh sẽ mãi trong tôi , trang giấy cũ Anh tin rằng vẫn trắng tinh khôi , chờ viết lên đó một khúc tình ca của những tâm hồn đẹp nhất , nhưng ....giữa đường Trời trói chân tay . Những khối óc và con tim bị bọc cứng trong miếng cơm manh áo , những hồn nhiên và khát vọng bị gói gọn cất kỹ vào đáy của cái tủ ko còn chìa khoá , đợi một ngày vỡ bung , bung tròn như chiếc dù , nở giữa bầu trời , có thể quang mây nhưng biết đâu dập vùi mưa gió . Tin tưởng đời người sống chỉ một lần , gặp được cái tuyệt mỹ người ta có thể mỉm cười ung dung đi qua , là sóng là gió là điều mong đợi . Tin không chỉ một lần trong vòng tay ao ước , nụ cười có vĩnh hằng trên đôi môi thắm lại , cho bao ngày cùng cực cũng như không .. NGÀY NGHỈ HAI MẸ CON THU LU TRONG NHÀ VỚI BÁNH MỲ VÀ SỮA TƯƠI , NẮNG KINH KHỦNG , NHỚ AI ĐANG ĐI BÙ KHÚ VỚI TRÒ CŨ , NHỚ THẾ .....

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

HOA RẤT THƠM , EM RẤT HIỀN , BÀY ONG CŨNG THẾ

Sớm nay em dạy , cầm lòng không gặp Anh trước tiên như mọi ngày ...làm những gì cần cho mình rồi tập ....tập nhưng lòng dạ không có chịu , lại bỏ dở để vào âu yếm : Anh , anh ơi . Biết : Anh đây là thấy thở ngọt đúng từ đỉnh đầu đến gót chân , em hồi phục như một hiện tượng của y học thế này không đơn giản đâu , em tập nên hiểu giá trị của các Luân xa khi đã mở . Em liều lắm : cầm đèn chạy trước ô tô, ờ cũng chưa đúng lắm khi dùng câu này . Em tập cả những thứ thầy chưa cho tập , em mày mò đọc sách , tự vượt lên . Em yêu Anh , mê mệt từ đầu , em tư duy đó không phải ngốc đâu , những dòng Anh viết ra chứa đựng nhiều lắm ...
SỚM , CON ONG NHỎ VẪN QUẨN QUANH TÌM NƠI LÀM TỔ. KHÔNG GIAN NÀO NGÁT THƠM , VỊ HƯƠNG NÀO TINH KHIẾT . CÓ MỘT LINH HỒN TRÔI NHẸ NHÀNG TRONG GIÓ . THÌ THẦM RẤT KHẼ , ÊM : TÔI , TÔI UI ÔNG , Kakaka.....
Em vô chính phủ , sống chả biết lo , tiền không biết giữ , lành rách không hay , cái bang - Bang chủ , có ai muốn rước , muốn đem theo cùng ...hu hu hu hu , hỏi hoài chả thấy , vứt đi không xong , hu hu hu hu......thôi tập đây , đói quá ...nghiện chàng , ham chàng bị đói hoài , nhưng đóI tập mới tốt . Đúng là ATQ : THẾ NÀO CŨNG LÀ ĐƯỢC .

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Người dẫn đường

27/4 . Tự mình thấy kinh ngạc vì thầy là người đàn ông tương đối hoàn hảo , tốt đẹp và đàng hoàng , đủ nghiêm ngắn , chững chạc - đủ sức mạnh có lúc mình rón rén nương tựa . Rồi một ngày đầu năm , Hà nội rét hoài , năm đầu tiên trong đời hình như mình nghỉ Tết thật , thả lỏng hoàn toàn , cũng là tết đầu tiên không mua hoa , xưa còn sống chung dù không có nhiều tình yêu như mong đợi thì Tết cũng ấm áp với đủ món ăn cổ truyền và rất nhiều hoa , phục chồng vì năm nào cũng có một cây chi mai , gần rằm nở bằng hết trắng như tuyết , sáng nhà , sáng cả góc phố , xem lại những cái ảnh chụp Tết , đúng là TẾT thật . Mình gàn gở một cách lỳ lợm , chồng tìm mọi cách không đột nhập nổi trái tim mình , xa nhau sáu năm rồi mới biết , tìm được một người yêu mình như chồng quả là khó , và tìm được người để mình yêu còn khó như không thể . Chỉ thấy một cái tên là lạ laisac sao mình lại hình dung đến người Do thái chứ ! Sang đọc và tự nhấn mình trong đó , gần bốn tháng trôi qua rồi - Cứ ngập trong niềm vui không gì đổi nổi , khi được ngắm nhìn Anh rồi thấy cần phấn đấu , thấy cần cố gắng để xứng đáng , để đủ tự tin cho một ngày gặp mặt . Phân vân , day dứt vì thầy vẫn hàng ngày lo chăm cho sức khoẻ của mình trong khi lòng mình toàn hướng về Anh . Lạ nhất là nhảy Kavasikki , bài nhảy kết thúc buổi tập , đồng tác chỉ có thế 19 nhịp bất di bất dịch , thuộc nằm lòng rồi mà thỉnh thoảng lỗi nhịp , cứ nhớ về Anh thôi , lòng dạ bời bời , chỉ mong về nhập mã mở cửa là thấy vài dòng hoặc Anh đang đợi , thế mới tháy thông cảm cho cô ấy của Anh , cô ấy ngưỡng mộ Anh nhiều năm rồi , chẳng cần phải lý giải cho tình cảm dù là một chiều hay hai chiều của hai người . Tình yêu thật đẹp , Anh nói cô ấy còn trẻ .....rồi cô ấy sẽ lại gặp ai đó , sẽ lại rung động , Anh cũng thế rất có thể một ngày nào đó có người xưng đáng hơn em , phù hợp hơn em bên cạnh Anh . Nhưng tự lòng em biết là Anh đấy khiến em ngỡ ngàng vì đã tìm thấy cái mà mình kiếm tìm hoài và nghĩ rằng không có , dù tình cảm có ngay chỉ từ phía em , em khoan khoái vì thấy , thấy hiển hiện không cẫn soi xét , rõ ràng quá , giản dị và tuyệt vời quá . Cứ thế thôi ai vẫn cần sống đời người ấy , có thể một ngày em chỉ bên Anh lúc Anh gọi em đến ,khi Anh đã lo xong phần lớn những việc cần phải làm của một người Cha mẫu mực chu đáo . Cứ gọi em , em sẽ đến bên Anh - vô điều kiện . Thế. ..... Sắp 28/4 : anh như người dẫn đường , dẫn em đi con đường hiền hoà nhất , đẹp đẽ nhất Anh nhé ! Hôm nay lòng em mở cờ , ngu muội mãi giờ hiểu tình yêu đẹp thế đó . Anh cũng trao Anh cho em rồi , yêu quá thôi.giờ mới thấy đời vui vì sự tự nhiên rất con người , rất thật , yêu lắm .

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

ONG NÂU .

Bạn Ong Nâu vốn là Ong rừng , con cón về phố , đất chật lại đông người , Ong không thuộc phố hay bị lạc lắm .
Ong về nhà cũ đây , nhà này để yên đây thôi
.

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

HÔM NAY BẬN , NHƯNG NHỚ NƯỜNG TRĂNG QUÁ VÀ GHÉT SOCNAU......NÊN ...

         Thanh lý , giải quyết tồn đọng này , chuẩn bị lễ hội làng Nga khê này (quê nội của Ong ), nào ban đồng hương , nào ban liên lạc họ An toàn quốc vừa sắm vai chủ , vừa vào vai khách này , cái đứa nữ nhi ngoại tộc sao lại yêu quê hương nhiều đến thế , yêu dòng họ đến thế , xắn tay mọi việc , tất nhiên là vì có ông cụ trưởng ban già , hơi yếu rồi mà vẫn tâm huyết lắm , có người anh sinh ra như chỉ chuyên đi vác tù và - may anh mình có người vợ đảm lắm lắm , xem gia phả , nhận anh nhận em khắp miền thấy dòng họ mình sao mà tuyệt vời đến thế , chắc mang chữ AN nên nhiều bình yên . Vì noi gương , vì tự thân muốn nên suốt ngày lo đi việc , còn việc của mình thì chia cho người khác làm ....
Lúc nào cũng bận với rộn , chả việc gì vào việc gì .

 HÔM NAY :
     - Nhớ Nường Trăng quá , mà không vào nhà em ấy được , bao nhiêu hôm rồi cũng không thấy em ghé nhà mình , đọc một loạt bài ở nhà thầy Mai Thanh nào đó , thấy thầy giới thiệu một số trang thơ , không bình bọt gì hết mà chui ké vào trêu chọc mấy kẻ yêu thơ và yêu luôn người viết ....giỏi ( chỗ này có vấn đề , đính chính xiu : tớ cũng thía nhưng chỉ thích bọn con gái giỏi , hì ) .
.

     - Ghét cái nàng em Socnau quá , mình nói thật .....rồi - Socnau à , TA đang tìm hiểu cuộc thi tri ân các nhà giáo phát động từ bây giờ để chào mừng ngày 20/11 năm nay đấy . Ta sẽ bỏ công bỏ việc , nếu cần sẽ bỏ ăn ( hì , bỏ ít thôi chứ đói lắm ...tiện thể giảm cân luôn ) để ta viết bài dự thi , nhà Socnau khiêu khích để Ta quyết tâm đấy , coi như quà tăng bà ngoại nhé ! AI ĐỜI NÓ MAI MỈA , CƯỜI MŨI MÌNH KHI MÌNH YÊU MẾN TRẢ LỜI NÓ TRUNG THỰC THẾ , THẬM CHÍ NÓ CÒN BIẾT RÕ CHỊ NÓ NGOÀI ĐỜI , ẤM ỨC THÍA CHỨ .( em nó nói gì khiến Ong giận đến thế các bạn nào quan tâm thì xem ở mẩu Đi tìm sách hôm trước của Ong ấy ) .
Đây ạ , Socnau đáng ghét nhé : bài chỉ gồm 1500 chữ . Mở bài nè : lúc học lớp 11 ở ngoại thành , trường Việt Ba của chúng tôi ( trường do Ba lan viện trợ đẹp lắm , có cả phòng thí nghiệm hiện đại và hiếm ở một trường cấp ba hồi đó nhưng...NHƯNG : chỉ để bụi phủ vì khoá cửa gần suốt ....) , chỗ này lan man tí : thư viện mới tuyệt , rồi nó - con Ong mặt mũi ngu ngu mà như rận làm thân được với chị thủ thư ( thực ra là con mụ ...vì cái mặt mụ ấy xấu mà còn vênh vênh , con ông cháu cha nhét vào chứ yêu gì sách ) .
 Thân bài : ......
Kết cái luận : ....
Thế , tạm thế , trưa xừ nó rầu , bao nhiêu việc .


 P/S : chị thủ thư tên H , lùn một mẩu , da trắng , đanh đá - trong mắt đứa trẻ ngày ấy .....khéo thấy độc ác vì suốt ngày hành hạ tụi nó , học cái tiếng Nga ngố ...Nga chứ không phải ngố Tàu ( chỗ này hình như bắt chước giọng cu Cá , hì ) .cứ phải bê mấy quyển sách nặng trịch về học , hết buổi lại phải bê trả , cả lớp phải học chung vì sách ít , về hết vẫn hành hạ mình ở lại kiểm tra lại xem có mất trang nào không , mà bố khỉ ....đúng là các con đi học có dạy mà lắm đứa mất nết : cứ thấy tranh đẹp là xé của người ta , ngày ấy hoạ báo quý như ...quý .
Giời thương cho con dứt ra con đi chứ ôn nghèo kể khổ là món con ghét lắm nhưng nó cứ chảy rần rần về thế này con ốm mất ( ốm mịa nó mất , lại còn mất việc - đấy giọng cái thằng nghịch như quỷ sứ , đáng yêu như ...quý sứ có sừng chứ Ong chả nói bậy bao giờ , mà nói bậy ấy à thì chủ động có bài kia , hú ).

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

17/4 Đi tìm sách .....

    Đi nhà sách to và phong phú ở Nguyền thái Học
không có toán học và tuổi trẻ , chạy qua nhà sách Trí tuệ bên Giảng võ , mới
chỉ có tạp chí tháng ba , chưa có tạp chí     tháng tư dù đã giữa
tháng tư rồi, , cuối cùng thì chọn mua văn học và tuổi trẻ


     Hồi đêm về cho lọ loa kèn ra ngoài sáng
nay thấy nở trắng , bướm bay rập dìu đẹp quá , mình thích bướm lắm , trước
còn mua những con ép sẵn đủ loại để ngắm ..... .giờ ở trên cao , khi hoa nở
thấy có bướm về , chỉ lạ là bướm nhỏ và màu sáng , hoa văn trên cánh đẹp mê tơi
( trước nhà còn ở Trúc Bạch , có trồng hoa bướm về có cả những con to đùng màu
nâu , cánh như lá cờ bị rách .....nhìn hơi sợ ).
    Hôm qua - thứ hai - đóng lại
một số kế hoạch đang làm dở để qua cơn này rồi không biết đến bao giờ mới làm
tiếp , hôm nay thấy nhàn nhàn , tiếc tiếc . Thôi thì mỗi sáng lại sống "
chậm " cho cái thân nó nhàn và cho cái đầu nó đau , nó đớn .


 

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

Bài viết của Dương Minh Hùng

Tôi ghé "Ong rừng"
Cảm ơn Hùng chía sẻ từ dạo tháng 2 từ đây: http://blog.yahoo.com/_VTY26GV5ZXUNMBFXXDHUTFF7FA/articles/123284/index

Biết "Ong rừng" qua mục ẩm thực Hà Nội, Biết chủ quán qua BLOG Ong rừng trên 360 Plus, nên tôi thật sự áy náy khi một lần tìm trên phố Ngũ Xã mà không ra quán theo như cái ảnh được Post lên mạng. Thế là thứ 7 tuần rồi tôi quyết tâm phải tìm cho ra được quán để mục sở thị. 8h30 tôi bắt đầu đạp xe từ Học viện (Hà Đông) trực chỉ hướng Hồ Trúc Bạch để lên đường. Đang đạp xe ngon ơ trên trục đường Nguyễn Chí Thanh bổng nhiên có điện thoại, phải dừng lại để nghe. Bên đầu máy bên kia giọng con gái thỏ thẻ hỏi đang làm gì? Đã ăn sáng chưa? Hôm nay Ba đi đâu? Trời ơi! con gái tôi cứ dồn dập những câu hỏi rất chi là quan tâm đến Ba như thế nên tôi phải trả lới liên tục. Thế rồi câu kết của cuộc gọi là Ba ơi! Ba có qua nhà sách không, nếu qua mua cho con sách "Công Chúa tài ứng xử", thế là tôi phải đổi hướng đến Nhà sách Tràng Tiền trước để tìm sách cho con gái. Đến nhà sách sau một hồi loay hoay tìm kiếm thế là cũng tìm được bên dãy sách Thiếu nhi, đọc thử qua thể loại tôi thật vui bởi con gái đã biết tìm đọc loại sách này (Những cách ứng xử hằng ngày). Gửi ngay sách theo đường bưu điện cho con lúc này tôi mới bắt đầu thực hiện ý định ban đầu của mình, phải tìm đến Ong rừng. Đến 11h45 tôi mới thật sự tìm ra Ong rừng bởi sự thay đổi quá khác đối với ảnh mình được thấy ( Điều này chủ quán mới có thể giải thích được), một quán cũ vẫn còn gần đó đẫ được đóng cửa. Bước vào quán mặt dù rất hẹp nhưng sự ấm cúng và nét gì đó rất gần, rraats gia đình khi đến thảm tất cả khách phải bỏ dép, giày lên một cái giá chung. Tôi men theo một cầu thang xoắn với những hũ rượu ( có lẽ đã được ngâm từ lâu) xếp dần lên trên. Chọn tầng 2 nơi cửa vào chủ nhà đặt linh vật Tỳ Hưu ( Chắc là phong thủy nhỉ!) Tìm bàn gần cửa ra ban công tôi bắt đầu thanh thản ngắm cách trang trí của chủ nhà để xem thử phong cách ( Không phải để nhận xét đâu nhé). Những chiếc bàn thấp và đệm ngồi theo phong cách Nhật, Một chiếc Quạt tranh lớn cũng phong cách Nhật và phía sau lưng là những bức thư họa (Tàu có, Việt có) với một bức tranh Hoa mẫu đơn phong cách rất Tàu, góc nhà là một giá sách với nhiều tác phẩm kinh điển như: Hồng Lâu Mộng, Kim Bình Mai, Chiến Tranh và Hòa Bình... Điều này chứng tỏ chủ nhân là người biết chọn và đọc sách. Gọi món ruột của phố Ngũ Xã này với 1 cánh gà chiên bơ tôi nhâm nhi với một bầu rượu Ong rừng để cảm nhận cái côn đơn giữa Hà nội của mình... Cuối cùng thì 1 phần Phở cuốn, một phần phở chiên giòn (Theo cách gọi của tôi) cũng đã hết tôi mới giật mình khi nhìn lên giá sách có cuốn: "Đừng bao giờ đi ăn một mình" tôi mới thấy chột dạ hơn. Chưa đọc cuốn này bao giờ nhưng có lẻ có cái cách đi của mình trong này ( Hôm nào phải tìm đọc) Nhưng ở giữa Hà nội này tôi có ai tri kỷ đâu!?!?!? Đành chấp nhận như thế này vậy!!!!
Tầng 2 
Giá sách của chủ nhân
Những bức tranh tường
Hình như ở đây trước là "An trà" ?????

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Giác ngộ NGƯỢC

Bài này Ong viết ở nhà cũ từ ngày 5/9/1011, rất thích, nên lấy qua nhà mới ngấm nghía tí tẹo,  hì
mất mấy cái còm . hì
http://blog.yahoo.com/_RWKCSK33YPW72OQ5V2AHGPENAY/articles/102383/date/201109


Nhớ lắm khi sang Thái với bạn yêu ( ai đó có thể chăm sóc mình hơi nhiều , thương mình chút chút - còn YÊU mình thật sự là cô bạn gái này - giờ thì hai đứa quyết định xa nhau mãi , ngay cả khi bạn về nước cũng không gặp , chỉ còn ngày sinh nhật là liên lạc thôi). không phải có chuyện gì lớn - chỉ là bạn cho rằng cách mình yêu thương "nhân loại "_( eo !đao to búa lớn chưa?)  chưa được đúng cách thôi , đến bạn yêu - người sung sướng cùng mình viết nên  NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ TUỔI NGỌ còn chẳng ở bên mình thì làm sao chồng chịu nổi mình , mình với cách nghĩ , cách sống quá tự chủ , để lý trí lấn át tất cả - hầu như không lùi bước trước bất cứ điều gì ( cái tội chủ quan không thèm sửa đây ạ - cho đời vật cho đáng đời....hì ).
 Nhớ lắm khi đó ăn sáng ở khách sạn 4 sao,   chán vì mình ăn ở đâu cũng chỉ là ăn , ít biết   ngon là thế nào , thức ăn có dở cũng tặc lưỡi cho xong , bữa sáng là bữa duy nhất trong ngày mình còn có chút hứng thú vì sẽ bày ra vài món ăn nhẹ , vài món uống tự làm - ai biết An trà rồi thì biết trà pha cầu kỳ và ...ngon cỡ nào. Nhớ hôm đấy ăn sáng tự chọn cả trăm món mình lấy một bát cháo quẩy và một ly sữa tươi ngồi bàn phía ngoài đường nhìn xuống phố nghĩ về câu chuyện người bạn kính yêu lớn tuổi khi sang Nhật kể anh đã NGỘ ra thế nào khi đi chùa ở đó, nghĩ về cách bạn yêu đổi vé ở lại thêm cho mình tận hưởng thời gian nghỉ ngơi vui chơi, nghĩ về câu bạn bảo : đấy ,Q phải đi ra ngoài nhiều vào để còn thấy có nhu cầu kiếm tiền ( trời ơi lại nhớ Núi - không ai bán vé máy bay bằng lá -mà Ong chỉ đi bộ suốt hoặc đi máy bay thôi) - Nhu cầu kiếm tiền ? bạn yêu là người hiểu mình lắm rồi cũng đến nói thế đấy- cho nên mấy hôm nghỉ lễ vừa rồi được đi ăn đi chơi xa sỉ nhưng đặc biệt văn minh và tình nghĩa  thì mình lại nức nở khóc . Không ăn , không ngủ được đến nỗi chị bạn kính yêu người đưa mình đến với cuộc vui này phải thốt nên  : mắt cứ trố ra - không gày đi nhiều nhưng mặt hốc hác , nức nở và đồng cảm sâu sắc với bài thơ Khát vọng Trường Sơn của nhà thơ  Nguyễn hữu Quý , một nhà văn quân đội . chuyến đi này còn lý giải vì sao mình là độc giả trung thành của tạp chí Văn nghệ quân đội, biết tìm đọc VNQĐ từ ngày bé , tạp chí này xếp núi ở nhà cũ của mình và biết những ước nguyện thật sự và thành kính thật sự sẽ được thỏa nguyện , về sau này Trời cho lộc cứ việc chạy qua nhà Anh, Chị thì có đều như vắt chanh cả tạp chí , cả núi sách các chủng loại mà đọc và còn được gia chủ cho ăn uống ngon, sạch ( nhưng có lúc phải giả vờ muốn ăn cho chủ nhà vui ấy - tệ thế đấy). Bài Khát vọng Trường sơn được giải nhì cuộc thi thơ VNQĐ năm 1996 ( không có giải nhất), vấn đễ không phải là giải thưởng vì có quá nhiều cuộc thi ở các báo ,các tạp chí cho nên các giải thưởng cũng nhiều lắm ,bài thơ đây
                  Nằm kề nhau
                  Những nấm mộ giống nhau
                  Mười nghìn bát hương
                  Mười nghìn ngôi sao cháy
                  Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng
                  Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn
                  Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn
                  Mười nghìn đôi tay mở rừng xẻ núi
                  Mười nghìn đôi chân bám trên trọng điểm
                  Mười nghìn đôi mắt ngước hái mây chiều
                  Mười nghìn ngọn đèn thắp miền giông bão
                  Mười nghìn bếp ấm giữa lòng rừng xanh
                  Mười nghìn cơn mưa, mười nghìn cơn nắng
                  Mười nghìn trận sốt bạc rừng nguyên sinh
                  Mười nghìn chiếc gậy của thời đôi mươi
                  Mười nghìn nếp nhăn hằn lên trước tuổi
                  Mười nghìn vết đau, mười nghìn vòng trắng
                  Mười nghìn mái tóc bị phát quang dần
                  Mười nghìn Trường Sơn trong một Trường Sơn
                  Mười nghìn lời ca trong bài ca lớn
                  Mười nghìn cái tên đêm đêm mẹ nhắc
                  Mười nghìn giấc mơ của  mẹ chờ ta
                  Mười nghìn con đò thương về bến đợi
                  Mười nghìn hạt giống chưa về phù sa.....



                   Mười nghìn tấm bia, còn mười nghìn nữa
                   Mười nghìn đồng đội nằm giải Trường Sơn&n
bsp;
                   Mười nghìn hài cốt chưa về khói hương
                   Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng
                   Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng...


                   Mười nghìn khát vọng được về bên nhau !


  Tác giả dùng Mười nghìn chứ không phải mười ngàn..... gõ dòng đầu vì quá nhiều cảm xúc tôi đã viết mười ngàn......vốn yêu thơ nhưng hiếm lắm khi tôi bình thơ , bạn mạng - những người tôi quý nể và đọc rất nhiều như An Thảo, Mask, Tào Linh, Lẩm Cẩm .....trêu các bạn ấy là để cảm nhận cho đã ...... nhưng với bài thơ này tôi sẽ viết những gì tôi thấy....đơn thuần chỉ là những từ ngữ , nhiều quá cái đẹp cái sâu lắng trong từng câu chữ......
      .... tiếng chuông ngân trong im lặng

      ......dôi mắt ngước hái mây chiều...
     ........ngọn nến thắp miền giông bão
     ........mái tóc bị phát quang dần
      .....hạt giống chưa về với phù sa
      Và thôi- tôi không chịu nổi cảm xúc của mình nữa rồi , để một buổi sáng ,sau một cơn mưa mát lành , trời đầu thu không thể đẹp hơn thế này tôi sẽ khóc tiếp vì bài thơ....
     Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng
     Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng ..
 Tôi đã khóc nức nở trước mặt tác giả và nức nở hạnh phúc vì tôi đang sống đây còn  thấy đơn côi trong cõi vắng, tôi đang sống đây còn cô quạnh lang thang chẳng phải nẻo rừng , vẫn hay nói Hà nội đông cho người ta vui tôi chỉ muốn về Lâm đồng thôi.
  Chỉ có mấy ngày theo các bác , các anh, chị đi về Hà Tĩnh làm lễ đặt tên cho ngôi trường ở quê hương cố  nhà văn Xuân Thiều tôi lại nhìn đời như đứa trẻ - tươi sáng lắm.( khi làm lễ khai giảng tôi đã trêu bác Nguyễn Bảo : Anh tác nghiệp một bức ảnh em và cậu bé cầm cờ kia đi - đứa bé hát quốc ca say sưa ....), Quê hương ấy tất nhiên sẽ sản sinh lắm nhân tài yêu nước và thương giống nòi bởi có những giòng họ có bề dày như thế ,có những người con đặc biệt tận tụy như thế ,có cả một thế hệ trẻ những Quang ,Nam những Nguyệt , những Tuấn, Thu, Vân....nhiệt tình và bặt thiệp như thế , vì quê hương như thế thì trường học đó thầy cô và học trò không thể không hãnh diện và phấn đấu để xứng đáng.
    Vẫn là bữa sáng ở khách sạn với bao đồ ăn , vài thìa cháo và một tách cafe chị lấy sẵn cho ( em chả thích chị làm thế cho em đâu , dù lòng em mãn nguyện lắm, em tồi mà không thích nợ ai cái gì hết).Chị hỏi : đi thế này , hưởng thụ như thế này có giác ngộ được tí nào không? Chị ơi ! yêu kính và biết ơn Anh, Chị lắm nhưng chị không biết được đâu, có thể em giác ngộ - em GIÁC NGỘ NGƯỢC đấy- ăn ngon , mặc đẹp có mấy ý nghĩa với em đâu, em càng bảo thủ hơn với cách sống của mình , cứ đem em đi du hí khắp nơi đi - em vẫn chỉ là con hâm trong mắt chị thôi.

Chừng nào " được về " Lâm đồng với Người ấy?

Hà nội đông cho mọi người vui, mình thì chỉ thèm được ở Lâm đồng - nơi có những người mà khi tóc bắt đầu có sợi bạc mình mới gặp và yêu thương như máu thịt của mình , nơi mà không khí trong vắt thở cũng thấy ngon , nơi có người ấy trong trí não mình thấy-  hay đi một mình thảnh thơi , tay  cầm dao quắm phạt cỏ dọn lối đi , như hồi nhỏ mình đi học về cầm cái que  vung vẩy quật vào cây cỏ hai bên đường, nơi có dòng suối thật mát có mỗi mình mình lội và ngắm nghía. 
 Lúc trẻ lắm mơ ước , thậm chí nhiều tham vọng, giờ đơn giản chỉ mong khỏe mạnh, lo cho con ổn định là vào trong ấy sống cuộc sống bình yên , chừng 1 năm nữa bạn ạ, biết đâu lúc ấy là dịp để chúng mình và một số các bạn vốn yêu  quý nhau nhưng chưa có điều kiện gặp mặt  tụ  tập. 
 Bạn bè nói mình tự tin vì một số thứ nhưng quan trọng nhất là mình may mắn - đúng thế thật bạn ạ .

Bài viết của núi thằn lằn

THAM CHI!!!
(Bài này copy từ bạn núi thăn lắn
 http://blog.yahoo.com/_ZLP3GBD2WC3V7IR3V7GS6AQ2DA/articles/187305/index
Sau mấy ngày đi công tác, tôi về Hà Nội lúc tầm 2h chiều. Oh, Hà Nội trời nắng ấm áp đẹp tuyêt vời. Tuy người hơi mệt nhưng khí trời như này thật là thích thú và sáng khoái hơn rất nhiều so với trước hôm đi mưa phùn ẩm ướt sườn sượt.

Tuần này tôi không về với thầy ở quê nữa, ở lại Hà Nội để sáng mai tôi và Mẹ sang Bác giỗ Ông Ngoại luôn.

Chiều tôi hẹn mấy người bạn đi cùng và đến thăm chị luôn, vì đúng ngày quan trọng hôm 22.02.2012 (tức 01.02 âm lịch) tôi không đến chúc mừng chị được.

5h30'pm chúng tôi đến quán của chị, quán đã rời sang ngôi nhà cách quán cũ khoảng 3~4 nhà. Diện tích không được rộng như quán cũ, nhưng vẫn ấm áp và trang nhã lắm.

Những hũ rượu lớn được bọc miệng hũ bằng vải đỏ để dọc một bên.





Lối cầu thang lên tầng hai của quán



Tôi cũng không rành lắm nên gọi là tấm chiêng đúc bằng đồng với nét chạm chổ rất đẹp được cheo ngay lối vào phòng tầng hai.





Căn phòng xinh xắn đối diện phòng chúng tôi ngồi.







Căn phòng nơi chúng tôi ngồi trên tằng hai của quán OR.



Những bức thư pháp được cheo bên tường, bức này tiếng Hán mình chịu
luôn, dịp khác đến gặp được chị nhờ chị nói ý nghĩa cho sau vậy









Môt kệ sách nhỏ nhắn xinh xắn quá!



Lúc chúng tôi ra về chị Dư còn ra tiễn chúng tôi với nụ cười tươi và thân thiện


 
Tôi có nán lại hỏi một chút về chị OR, lúc 6h kém chị có đảo qua quán một tẹo rồi đi ngay, mấy ngày nay chị bận quán mới mở trên Nghi Tàm. Vậy là tôi đến lại không gặp được chị, cũng mong đợt này đến được gặp chị và nhất là được uống trà do tay chị pha đấy.